Chương 71: (Vô Đề)

Dung Vi Nguyệt không ngờ Phó Lận Chinh lại nói như vậy, nhất thời ngẩn người, ngay sau đó trái tim liền được bao bọc bởi tình yêu dịu dàng, mềm mại.

Có lẽ một số người chồng khi thấy vợ mình cảm xúc thất thường, tính khí trở nên kỳ lạ trong giai đoạn đầu thai kỳ sẽ sinh lòng mất kiên nhẫn. Nhưng Phó Lận Chinh lại hoàn toàn ngược lại, anh chỉ sợ cô không đủ ỷ lại vào anh, luôn muốn dành cho cô nhiều sự quan tâm và sủng ái hơn nữa.

Cô biết mà, gả cho Phó Lận Chinh là quyết định đúng đắn nhất đời này của cô. Trên thế giới này, sẽ chẳng còn ai yêu cô như anh nữa.

Dung Vi Nguyệt chui vào lòng anh, ôm chặt lấy anh, nụ cười dịu dàng, ngọt ngào:

"Cún ngốc, sao bây giờ anh còn hay suy nghĩ linh tinh hơn cả em thế?"

Phó Lận Chinh thuận thế vòng tay ôm trọn lấy cô: "Anh sợ em suy nghĩ quá nhiều thôi."

"Thật sự không có đâu," Cô ngước mắt nhìn anh, "Hơn nữa làm sao có chuyện em không yêu anh nhiều như thế được? Người em yêu nhất trên thế giới này chính là anh, yêu nhất yêu nhất luôn đó."

Phó Lận Chinh đè thấp khóe môi, lười biếng nói: "Nghĩ lại cũng đúng, có một người chồng hoàn hảo thế này, mỗi ngày dù em có dốc toàn lực cũng yêu không hết được."

Dung Vi Nguyệt bật cười, người này chưa được hai phút lại bắt đầu tự luyến rồi.

Cằm cô tựa lên lồng ngực anh, ngước mắt nhìn anh, giọng nói mềm mại: "Em biết sau khi mang thai cảm xúc rất dễ dao động, Lục Lục cũng từng nói với em rồi. Nhưng hiện tại em thật sự không có cảm giác đó, cũng có thể là chưa tới lúc. Mỗi ngày em đều rất vui vẻ, hơn nữa anh chăm sóc em kiên nhẫn như vậy, em cũng muốn ngoan ngoãn hiểu chuyện một chút, không để anh quá mệt mỏi."

Phó Lận Chinh nhíu mày, nhẹ nhàng nhéo má cô: "Dung Vi Nguyệt, em mau chóng dọn sạch cái tư tưởng 'ngoan ngoãn hiểu chuyện' ấy ra khỏi đầu cho anh. Anh yêu cầu em gả cho anh phải như vậy lúc nào? Ở nhà chúng ta, em muốn thế nào cũng được, dù có kiêu kỳ hay quậy phá cỡ nào anh cũng yêu, miễn là em vui vẻ, hiểu không?"

Cô nhìn anh, sống mũi bất giác cay cay: "Dạ..."

Từ nhỏ đến lớn, cô luôn bị yêu cầu phải hiểu chuyện. Chỉ có anh, hết lần này đến lần khác tháo gỡ gông xiềng trên người cô, để cô học lại cách làm chính mình.

"Mang thai con là chuyện của hai chúng ta, em không cần phải gồng gánh một mình," Phó Lận Chinh xoa đầu cô, "Bây giờ chăm sóc em là trách nhiệm của anh, em không sai bảo anh thì còn muốn sai bảo ai? Chẳng lẽ anh không phải là người 'dễ dùng' nhất sao?"

Dung Vi Nguyệt mỉm cười gật đầu, giọng mềm nhũn: "Được, vậy em sẽ không khách sáo nữa. Bây giờ anh đi gọt lê cho em, cắt thêm ít dưa lưới nữa nhé."

"Được."

"Sau đó lấy cho em chút đồ ăn vặt, mấy loại em thích nhất ấy, rồi lấy tập tranh trong phòng sách của em qua đây. Lát nữa họp xong anh nhớ xả nước bồn tắm giúp em, em muốn ngâm mình, anh phải massage cho em nữa."

Phó Lận Chinh nhướng mày, ý cười càng sâu: "Thật sự không khách sáo như vậy à?"

Cô bĩu môi: "Không phải anh nói sao?"

Người đàn ông cười xoa đầu cô: "Được, chờ đấy."

Sau chuyện này, tâm trạng của Dung Vi Nguyệt cũng dần thay đổi.

Giai đoạn đầu thai kỳ, có lẽ cô cũng cố ý giữ cho bản thân độc lập, nhưng giờ đây cô đã thả lỏng, ỷ lại vào Phó Lận Chinh nhiều hơn, bày tỏ nhu cầu với anh, kể hết mọi suy nghĩ của mình cho anh nghe.

Mà Phó Lận Chinh lại vui vẻ chịu đựng, thậm chí còn tận hưởng điều đó, chiều chuộng cô thành một nàng công chúa nhỏ ở nhà chẳng cần động tay vào việc gì, chỉ cần kêu "meo meo" là có được cả thế giới.

Ví dụ như sau khi mang thai, khẩu vị của cô thay đổi đột ngột, thường xuyên thèm ăn những món bình thường rất ít ăn hoặc thậm chí không thích ăn, hơn nữa là muốn ăn ngay lập tức. Cảm giác thèm ăn đến nhanh mà đi cũng nhanh.

Vào một buổi tối tuần thứ hai sau khi phát hiện mang thai, Phó Lận Chinh đang mơ màng ngủ thì cảm giác người trong lòng biến mất. Mở mắt ra nhìn, anh thấy cô nhóc đang co ro bên mép giường, bộ váy ngủ màu vàng nhạt trông như một chiếc bánh trứng cuộn nhỏ xíu, đang ôm điện thoại lướt lướt, đôi mắt hạnh sáng rực nhìn chằm chằm vào video ăn uống trên màn hình.

Sao lại đáng yêu thế này chứ.

Trái tim Phó Lận Chinh mềm nhũn, từ phía sau ôm cô vào lòng, bất lực cười khẽ: "Bé cưng, nửa đêm không ngủ lại xem đồ ăn, đói đến mức này sao?"

Dung Vi Nguyệt giật mình, không ngờ anh đã tỉnh: "Em chỉ xem thôi, không có muốn ăn..."

"Nước miếng sắp chảy ra rồi, thế này mà gọi là không muốn ăn à?"

Hai má cô ửng hồng, khẽ "ưm" một tiếng. Phó Lận Chinh nói tiếp: "Sao lại ngốc thế, đói thì không nói với anh? Tự mình lướt video có thể nhìn mơ giải khát được chắc?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!