Hai gã đàn ông trên chiếc xe trắng đau đến nhe răng trợn mắt, kêu la thảm thiết.
Phó Lận Chinh chống tay lên cửa sổ xe, cúi người nhìn vào bên trong, nốt ruồi đen trên mí mắt nhếch lên: "Bài học của ông đây người thường không học nổi đâu, hôm nay miễn phí tặng chúng mày một tiết, cảm nhận thế nào?"
Gã đàn ông tóc đỏ cảm thấy xương cốt toàn thân như vừa bị đánh một trận nhừ tử, đầu óc quay cuồng, nhưng vẫn còn đi lại được. Nghe vậy, gã nén đau đẩy cửa xe bước xuống, loạng choạng suýt nữa thì quỳ rạp xuống đất, mở miệng định chửi: "Mày mẹ nó..."
Gã còn chưa đứng thẳng người, cổ áo đã bị túm lấy, cả người như một miếng thịt lợn lớn bị Phó Lận Chinh ấn mạnh vào cửa xe.
"Á á á!!!"
Tên tóc đỏ đau đến ứa nước mắt xin tha, Phó Lận Chinh từ trên cao nhìn xuống gã: "Sao thế, không nói tiếp đi? Vừa rồi tạt đầu xe người ta không phải oai lắm sao?"
Gã tóc đỏ say rượu quay đầu lại nhìn thấy chiếc Pagani, trong đầu ong lên một tiếng.
Khoan đã, không đúng, chiếc xe bọn họ khiêu khích chẳng phải là xe của một cô gái xinh đẹp sao...
Chiếc xe này ai mà dám động vào, tên tóc đỏ hoảng sợ lập tức nhận thua: "Anh ơi em sai rồi..."
Đầu bên kia, Dung Vi Nguyệt cũng đỗ xe bên đường, vội vàng chạy tới: "Phó Lận Chinh, anh không sao chứ?"
Cô không ngờ người này lại thật sự tông thẳng vào như thế, đó là siêu xe mấy chục triệu tệ đấy...
Phó Lận Chinh nói không sao, hất tay đang đè tên tóc đỏ ra, nhìn cô: "Em có sao không?"
Cô lắc đầu.
Phó Lận Chinh gọi 122, rồi liên hệ với trợ lý sinh hoạt và công ty bảo hiểm. Quay đầu lại nhìn thấy cô gái nhỏ mặc một chiếc áo len trắng mỏng manh cùng chân váy dệt kim, trông như một đóa hoa trà trong trẻo, mái tóc dài màu trà đen được búi thấp che khuất nửa khuôn mặt, cô đang co ro ôm lấy hai cánh tay vì lạnh.
Anh nhíu mày: "Lên xe ngồi đi, chuyện này để tôi xử lý."
"Không sao đâu, tôi ở lại cùng anh. Vừa rồi bọn họ tạt đầu xe tôi, tôi cũng có thể cung cấp bằng chứng."
Anh lạnh mặt cởi áo khoác ngoài đưa cho cô:
"Khoác vào, gió to thêm chút nữa là thổi bay em mất đấy."
Dung Vi Nguyệt ngoan ngoãn nhận lấy khoác lên người, trông như trẻ con mặc áo người lớn, mùi hương thuốc lá bạc hà việt quất quen thuộc xộc vào mũi.
Cô chợt nhớ đến những ngày tan học mùa đông năm xưa, khi Phó Lận Chinh đưa cô về nhà sẽ khoác áo cho cô. Lúc đó trong con ngõ nhỏ vắng người qua lại, anh sẽ ôm trọn cả cô cùng chiếc áo khoác vào lòng đòi hôn, vừa bá đạo vừa lưu manh, dạy cô cách hôn môi, dạy cô cách lấy hơi, hôn cô đến mức mặt đỏ tía tai, còn thích cắn vành tai cô nữa.
Cô rũ mắt, dập tắt dòng suy nghĩ.
Rất nhanh cảnh sát giao thông đã tới, nhìn thấy Phó Lận Chinh thì kinh ngạc kêu lên một tiếng "Cậu Phó", bắt tay chào hỏi với anh: "Không ngờ lại là cậu..."
Tên tóc đỏ thấy cảnh này thì trợn tròn mắt, gã đàn ông gầy gò đưa thông tin vừa tra được cho hắn xem: "Đại ca! Thằng cha này là Phó Lận Chinh, là Phó Lận Chinh đấy! Thái tử gia của tập đoàn Minh Hằng!"
Ở cái đất Tứ Cửu Thành này, ai mà không biết nhà họ Phó có một vị "ông trời con" nổi tiếng chơi bời điên cuồng và hoang dã nhất, là tầng lớp quyền quý đỉnh cao trong giới quyền quý. Nhảy dù, lướt ván diều, trượt ván đổ đèo... trò mạo hiểm nào cũng chơi, không chỉ có tiền mà còn bán mạng, người người kính nể anh nhưng càng sợ anh hơn, bởi vì không ai liều mạng được như anh.
Ngay cả những công tử nhà giàu khác gặp anh cũng phải cung kính, huống chi là mấy tên tép riu như bọn họ.
Tiêu đời rồi, sao bọn họ lại chọc phải người này chứ...
Cảnh sát giao thông xem camera hành trình, bằng chứng cố ý tạt đầu xe rõ như ban ngày, lại đo ra nồng độ cồn trong máu tên tóc đỏ vượt mức cho phép, bị trừ điểm thu bằng là cái chắc. Hơn nữa lái xe khi say rượu gây tai nạn không nằm trong phạm vi bồi thường của bảo hiểm, gã còn phải bồi thường chi phí sửa chữa chiếc Pagani, ước tính khoảng ba mươi vạn tệ.
"Bao nhiêu cơ? Ba... ba mươi vạn?!"
"Chiếc xe này của anh Phó được vận chuyển bằng đường hàng không từ nước ngoài về, riêng tiền sơn xe một mét vuông đã mười mấy vạn rồi, cộng thêm phần đầu xe bị lõm, ba mươi vạn chỉ là ước tính sơ bộ thôi."
Nhân viên bảo hiểm nói một câu nhẹ tênh, mặt mũi tên tóc đỏ trắng bệch, ngồi phịch xuống đất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!