Chương 5: (Vô Đề)

Phó Lận Chinh nhìn cô, đôi mắt đen thẫm tựa như hồ nước sâu bị lá rụng lấp kín, không thể dò thấy đáy.

Dung Vi Nguyệt ngẩn người, sau đó cố giữ bình tĩnh bước tới.

Vốn tưởng Phó Lận Chinh sẽ quay đầu lạnh lùng bỏ đi, ai ngờ người này vẫn đứng yên không nhúc nhích. Mãi cho đến khi cô đến gần, người đàn ông mới ném chiếc áo khoác của cô đang cầm trên tay qua, giọng điệu lạnh nhạt, không chút gợn sóng:

"Tiệc rượu kết thúc rồi, có người nhờ tôi đưa cho em."

Hóa ra là để đưa đồ cho cô, bị ép phải đứng đây đợi cô.

Cô ôm chặt lấy áo khoác, lùi lại một bước: "... Cảm ơn."

Mùi hương bạc hà việt quất quen thuộc lan tỏa trong không khí, là mùi viên nén hương vị của loại thuốc lá Marlboro mà trước kia anh thích hút.

Phó Lận Chinh đứng thẳng người trước mặt cô. Do tập luyện lâu dài, cơ bắp anh săn chắc lại dẻo dai, chỗ nào cũng vừa cứng vừa lớn. Anh cao hơn cô tận hai mươi lăm centimet, thân hình rộng gần bằng hai người cô gộp lại.

Năm đó chỉ cần một cánh tay anh đã có thể siết chặt vòng eo cô, sức mạnh áp đảo tuyệt đối. Khi ôm nhau thì rất ấm áp, nhưng lúc ấy lại chẳng "khớp" chút nào. Cô nằm trong lòng anh nhỏ bé như một chú mèo con, vậy mà lại phải tiếp nhận thứ to lớn khủng khiếp tựa như mãng xà kia, lúc mới đầu đã phải chịu khổ rất nhiều.

Lúc này, bóng đen đầy áp bức của Phó Lận Chinh phủ xuống người cô. Thấy anh vẫn chưa đi, cô không hiểu rũ mắt xuống, khẽ mím đôi môi đỏ mọng: "Còn chuyện gì nữa sao?"

Trên đỉnh đầu vang lên một tiếng cười khẩy nhẹ, dường như đang chế giễu cô tự mình đa tình. Phó Lận Chinh đưa tới một cái túi giấy:

"Chị gái bàn bên cạnh gói cho em đấy, nhờ tôi mang ra."

Bên trong là hộp bánh dày nếp và canh ngọt, chắc là món tráng miệng sau bữa tiệc, cô thích nhất là mấy món nếp ngọt dẻo này. Phó Lận Chinh cười khẽ:

"Nếu không em nghĩ tôi đứng đây đợi em làm gì?"

"..."

Cô nhận lấy, bỗng nhiên nhìn thấy cổ tay trái của anh trống trơn.

Hình xăm mặt trăng ở chỗ đó trước kia đã bị xóa đi rồi.

Đáy mắt Dung Vi Nguyệt khẽ động, giọng nói khôi phục vẻ xa cách khách sáo: "Vậy thì tôi không nghĩ nhiều như thế đâu, cảm ơn."

Phó Lận Chinh nhìn cô, đáy mắt đen kịt trầm xuống, không khí yên tĩnh trong chốc lát. Cô định mở miệng nói đi trước thì một giọng nói khác đã nhanh chân xen vào: "Cô Dung ——"

Là anh chàng họ Khoa ngồi cùng bàn ban nãy.

Anh ta đi tới gật đầu chào Phó Lận Chinh, sau đó nhìn Dung Vi Nguyệt đầy mong đợi: "Cô Dung, bên ngoài trời mưa, để tôi đưa cô về nhà nhé?"

"Cảm ơn không cần đâu, tôi có xe."

Cô bước về phía trước, anh chàng họ Khoa đuổi theo: "Cô Dung, chúng ta có thể kết bạn Wechat không? Lúc nào rảnh có thể trò chuyện."

Cô còn chưa kịp nói gì, giọng nói lạnh lùng của Phó Lận Chinh từ phía sau đã chen ngang:

"Tránh ra, cản đường rồi."

Anh đút tay túi quần, sắc mặt lạnh lùng xen lẫn chán ghét mất kiên nhẫn.

Anh chàng họ Khoa vội vàng xin lỗi rồi lùi lại, Phó Lận Chinh đi xuyên qua giữa hai người. Sau đó Dung Vi Nguyệt mới lạnh nhạt lên tiếng: "Xin lỗi anh Khoa, công việc tôi bận rộn, không có thời gian trò chuyện."

Thái độ từ chối khéo rất rõ ràng.

Đối phương tiu nghỉu rời đi.

Cuối cùng Dung Vi Nguyệt chào tạm biệt cô dâu chú rể, lái xe rời khỏi khách sạn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!