…Hai ngày mười lăm lần, con số đáng sợ gì thế này.
Phó Tắc Thừa thân là đàn ông, trong khoảnh khắc đã thấy hơi tự ti. Không, người này rốt cuộc có thể lực kiểu gì?!! Anh ta chợt cảm thấy Vi Nguyệt có thể chịu đựng được mức độ này, mà chỉ bị sốt nhẹ thôi, đã là quá giỏi rồi!!
Phó Lận Chinh khẽ ho, nghĩ đến một chuyện: "Sáng sớm nay, tôi có mở cửa sổ phòng ngủ một lát, có lẽ lúc đó Nguyệt Nguyệt bị trúng gió."
Phó Tắc Thừa: "…" Sáng sớm tinh mơ mở cửa sổ làm gì, mà mở cửa sổ để làm gì cũng không dám hỏi.
Phó Tắc Thừa liếc anh một cái đầy khinh bỉ, coi như đã phá được án: "Vậy chắc chắn là do hai ngày nay lao lực quá độ, lại trúng gió cảm lạnh, cộng thêm sức đề kháng của cô ấy vốn yếu nên mới bị sốt. Mấy ngày này phải để cô ấy tĩnh dưỡng thật tốt."
Nói xong, anh ta bất lực thở dài: "Mấy chuyện kia… cậu nên tiết chế một chút đi. Tôi không bảo cậu đi tu, nhưng cậu cũng không thể không làm người chứ. Cậu cũng phải xem Vi Nguyệt có thể chất thế nào. Nếu uống thuốc bắc uổng công thì cậu có xót không?"
"…" Người đàn ông nuốt nước bọt, lòng dâng lên sự hổ thẹn, khẽ đáp một tiếng.
Phó Tắc Thừa kê đơn thuốc. Phó Lận Chinh đứng dậy đi vào bếp nấu cháo. Một lát sau, Phó Tắc Thừa đến đưa thuốc cho anh, nói về cách dùng, rồi nhìn anh, nhướng mày trêu chọc:
"Hay là tôi kê cho cậu một hộp Viên Bổ Thận Huệ Nhân nhé? Cậu cũng nên bồi bổ đi, e là cậu cũng đang yếu lắm đấy."
Phó Lận Chinh khịt mũi: "Không cần."
Phó Tắc Thừa cười: "Không cần thuốc bổ cũng được, nhớ dùng thực phẩm để bổ sung."
Anh ta đi đến tủ rượu, không hề khách sáo chọn một chai Penfolds Grange. Quay lại thấy Phó Lận Chinh đang múc cháo kê từ nồi đất ra, còn làm thêm một phần trứng hấp. Trên mặt bàn chỗ thì vương vãi, chỗ thì tràn ra, hỗn độn không ra hình thù gì. Phó Tắc Thừa nhìn thành phẩm của anh, kinh ngạc vỗ tay:
"Cậu chủ Phó đại gia, trình độ nấu ăn này của cậu tôi thật sự bái phục."
Phó Lận Chinh nhướng mày: "Cậu cũng thấy tôi nấu ăn có trình độ à?"
"Có chứ, trình độ làm phim thảm họa động đất ấy."
"… Cút đi."
Phó Tắc Thừa chậc chậc cảm thán: "Thảo nào Vi Nguyệt gầy thế, may mà tôi không ở lại ăn cơm." Anh ta cúi đầu nhìn cục bông trắng dưới chân: "Hô Hô à, tội nghiệp con bao năm nay, phải chịu khổ theo bố con, thảo nào thân hình vẫn bé tí."
Phó Lận Chinh: "… Mau cút."
Anh làm tệ đến thế sao?
Hô Hô đồng tình dùng cái chân nhỏ vỗ vỗ dép của Phó Tắc Thừa, cụp đôi tai to như quạt xuống.
Phó Tắc Thừa cười, không trêu chọc Phó Lận Chinh nữa, gửi cho anh vài công thức nấu ăn thanh đạm cho người bệnh: "Cứ theo đó mà làm đi. Tôi đi đây, rượu tôi lấy đi nhé."
Cánh cửa đóng lại, căn nhà tĩnh lặng. Phó Lận Chinh nhìn Hô Hô đang nằm bên cạnh, l**m răng hàm, chất vấn: "Phó Hô Hô, mày tự đặt tay lên lương tâm mà nói đi, bao năm nay cơm bố nấu có khó ăn đến thế không? Có thì mày nói có, không thì mày im lặng."
Hô Hô: ?#¥@&%
Phó Lận Chinh lườm nó: "Được rồi, coi như mày còn có chút lương tâm."
Hô Hô: …
Phó Lận Chinh bưng thức ăn vào phòng ngủ, ngồi bên giường, sờ lên gò má hơi nóng của cô gái nhỏ, đau lòng dỗ dành: "Bảo bối, dậy ăn một chút rồi uống thuốc nhé?"
"Ừm…" Dung Vi Nguyệt gắng gượng thân thể mệt mỏi, nửa ngồi dậy, được anh ôm vào lòng. Cô ngước nhìn anh, đôi mắt long lanh còn vương vẻ buồn ngủ: "Phó Tắc Thừa nói sao? Tại sao em lại bị sốt vậy?"
Phó Lận Chinh khẽ ho, hạ giọng: "Vì mấy ngày nay chúng ta l*m t*nh quá mức rồi."
Ừm… Hóa ra quả thật là vì chuyện này…
Cô đã nghĩ đến khả năng này hôm nay, giờ lại bị bạn bè biết chuyện, cô thẹn đến tai nóng bừng. Cô quay đầu lại, giận dỗi cắn nhẹ vào cổ anh như một chú mèo nhỏ, trách: "Tội đồ, tự anh kiểm điểm đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!