Vòi hoa sen mở ra, những giọt nước bắn tung tóe dưới chân, hơi nước mịt mờ dâng lên, tựa như bước vào một khu rừng sương mù huyền ảo.
Ánh đèn vàng ấm áp khúc xạ qua màn hơi nước tạo nên những vầng sáng dịu nhẹ, rơi xuống bốn bề gạch men, giấu đi mọi thứ vào trong bóng tối.
Bị nâng bổng lên, cô gái nhỏ sợ ngã nên bám chặt vào lòng anh, lưng bị ép sát vào bức tường gạch men, đón nhận hơi thở nồng đậm kịch liệt.
Cạy mở hàm răng, tựa như rắn quấn lấy dây leo, Phó Lận Chinh giữ chặt gò má cô, tùy ý áp đặt đầy mạnh mẽ, luồng điện từ trái tim lan tràn ra khắp xương cốt.
Trước mắt Dung Vi Nguyệt bị hơi nước che phủ, nhìn không rõ ràng, chỉ có bờ vai rộng lớn rắn rỏi và bóng dáng cao lớn của người đàn ông như một bức tường trầm trọng ép xuống, hoàn toàn vây hãm cô, mang theo cảm giác sức mạnh và sự chênh lệch thể hình không thể kháng cự.
Giống như tờ giấy Tuyên Thành chưa mở, bị từng lớp mực thấm đẫm, mỏng manh đến mức chỉ cần đầu ngón tay chạm nhẹ là sẽ tan thành khói mưa.
Rút dao chém xuống nước, chẳng chút thương hoa tiếc ngọc, tiếng ong ong chói tai trong màng nhĩ dần lớn lên, gò má cô từng chút ửng hồng, như con mèo nhỏ cong lưng lại, nước mắt lưng tròng, ngón tay đeo nhẫn cưới để lại dấu cào trên vai người đàn ông:
"Phó Lận Chinh..."
Người đàn ông c*n l*n c*nh m** cô đến đỏ mềm, đệm thịt ngón tay gạt mở hàm răng trắng ngà của cô, giọng khàn khàn cười dỗ: "Thả lỏng nào, một tuần không làm mà đã cắn chặt đến thế sao?"
Nghe ra ý tứ trong lời nói, cô nức nở thầm thì: "Em thả lỏng rồi mà..."
Phó Lận Chinh nhếch môi ôm chặt cô hơn, giống như đang dỗ dành trẻ con: "Anh biết bé cưng đã cố gắng hết sức rồi."
Hơi thở trầm đục của anh như sỏi cát ma sát bên tai: "Nhưng ngay cả thế này mà em cũng không thích ứng được, thì lát nữa phải làm sao?"
Trái tim Dung Vi Nguyệt như bị rắc một nắm kẹo nổ vị việt quất, cô chớp chớp hàng mi còn vương lệ nhìn anh: "Chắc chắn là sẽ bị ăn đến bội thực mất!!!"
Đâu có ai ăn sáng mà chỉ nướng hai lát bánh mì sữa nhỏ xíu, rồi lại ăn kèm với một cây xúc xích đùi to đùng chứ, rõ ràng là mất cân bằng QAQ.
Đáy mắt Phó Lận Chinh loang ra ý cười, yết hầu chuyển động, môi mỏng phả hơi nóng bên tai cô: "Không sao, sau này ngày nào cũng ăn, khẩu vị được nuôi lớn hơn một chút là ổn thôi, chịu không?"
Vành tai Dung Vi Nguyệt đỏ bừng: "Mới không thèm..."
Hậu quả của việc cứng miệng chính là bị trừng phạt để phải nói thật, một lúc lâu sau nước mắt cô rơi lã chã, ôm cổ anh xin tha, Phó Lận Chinh bóp cằm cô, nhếch môi: "Thích như thế này mà còn nói không thèm?"
Người đàn ông lúc này vẫn còn mặc áo sơ mi, nước xối lên thân hình cao lớn của anh, phác họa vóc dáng rắn rỏi, từng thớ cơ bắp hiện rõ, anh nắm lấy đầu ngón tay cô đặt lên cúc áo, dỗ cô: "Tiếp tục đi, việc còn chưa làm xong đâu."
Dung Vi Nguyệt bị anh hôn từng chút một, trong đầu bắt đầu nhũn ra như một khối bánh nếp, mềm mại choáng váng, hoàn toàn nghe theo chỉ thị.
Một cúc, hai cúc, cho đến khi vạt áo mở toang đến lồng ngực, cô nhìn thấy một chỗ, ánh mắt khựng lại.
Ánh đèn và dòng nước trôi qua, trên lồng ngực người đàn ông khắc một hình xăm sẫm màu.
Là một vầng trăng khuyết mảnh mai.
Tại chỗ lõm của vầng trăng có khắc một chữ cái "R".
Bên cạnh còn khắc vài chữ cái: Luna Mia.
Đáy mắt Dung Vi Nguyệt chấn động: "Đây là..."
Phó Lận Chinh cúi đầu nhìn cô, khóe môi cong lên: "Cuối cùng cũng nhìn thấy rồi?"
Hàng mi Dung Vi Nguyệt khẽ run, thốt lên: "Hình vẽ này là hình xăm trước kia anh khắc trên cổ tay trái."
"Ừ, cái trên tay đã xóa đi rồi, sau đó anh xăm nó lại ở đây."
Ban đầu Phó Lận Chinh khắc lên tay một vầng trăng, là vì vị trí tương tự trên tay trái của Dung Vi Nguyệt có một vết sẹo hình mặt trăng y hệt. Ngay sau khi chia tay, anh đã tàn nhẫn bốc đồng đi xóa hình xăm ở cổ tay, nhưng vào ngày kỷ niệm bọn họ bên nhau, anh thi đấu ở Monza nước Ý xong thì uống say, liền mang theo bức hình đó đến tiệm xăm, bảo thợ xăm lên ngực.
Đáy mắt Dung Vi Nguyệt chua xót: "Trước kia em nhìn tay trái của anh, thấy nó không còn nữa, cứ tưởng điều đó có nghĩa là anh đã sớm quên em rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!