Chương 33: (Vô Đề)

Ở khoảng cách gần trong gang tấc, giọng nói trầm thấp đầy từ tính của người đàn ông rơi vào tai cô, trong màn đêm ma sát ra ngọn lửa, cảm giác xâm chiếm ập đến không chút che giấu.

Dung Vi Nguyệt nghe vậy ngẩn ngơ, hàng mi mảnh khẽ run, đôi mắt phủ lên lớp sương mù ươn ướt, mặt hồ trong tim dao động.

Chăm sóc cô... Anh nói là chăm sóc kiểu nào cơ...

Phó Lận Chinh nhìn thấy gò má mềm mại của cô ửng hồng, giống hệt như một chú thỏ con, anh nhếch khóe môi, giơ tay véo nhẹ má cô, giọng nói trầm thấp lười biếng: "Ngẩn người cái gì? Còn không vào thu dọn đồ đạc?"

Môi đỏ của Dung Vi Nguyệt mấp máy, "Vâng."

Bọn họ bây giờ đã kết hôn rồi, cùng chung chăn gối đương nhiên là chuyện bình thường.

Hơn nữa… thực ra cô cũng muốn ở bên cạnh anh.

Dung Vi Nguyệt quẹt thẻ mở cửa phòng, Thư Cẩn và Lữ Đan đang ăn khuya bên trong nhìn thấy cô liền ngạc nhiên: "Chị, sao chị lại quay lại? Bọn em tưởng tối nay chị đi cùng Phó tổng rồi chứ."

"Anh ấy đang đợi chị, chị vào lấy ít đồ."

Hai người mỉm cười đầy ẩn ý, tỏ vẻ đã hiểu.

Ngày mai lại về thu dọn hành lý sau, Dung Vi Nguyệt chỉ lấy đơn giản đồ dưỡng da và quần áo để thay, bước ra khỏi phòng liền nhìn thấy Phó Lận Chinh đang đứng ở cửa thang máy phía xa.

Người đàn ông dựa lưng vào tường, dáng người cực cao, đôi chân dài một duỗi một co lười biếng chạm đất, tỷ lệ cơ thể hoàn hảo. Anh đang cúi đầu xem điện thoại, vòng eo săn chắc tạo thành đường cong mạnh mẽ, dưới mái tóc đen trước trán là đường nét sườn mặt sắc bén, dáng vẻ vừa lạnh lùng vừa gợi cảm.

Cô đang đi tới thì ở đầu kia hành lang, một người phụ nữ nước ngoài có thân hình nóng bỏng cũng chú ý tới Phó Lận Chinh, uốn éo đi về phía anh, cười đầy quyến rũ, dùng tiếng Anh bắt chuyện lả lơi:

"Trai đẹp, muộn thế này mà còn một mình à? Có thấy cô đơn không? Muốn uống với em một ly không, đừng lãng phí đêm nay tuyệt vời này."

Dung Vi Nguyệt bị cú tấn công trực diện này làm cho kinh ngạc, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào, đứng ngây ra tại chỗ.

Nhưng giây tiếp theo Phó Lận Chinh ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua người phụ nữ nước ngoài, nhìn thẳng vào cô, đi tới ôm lấy cô, giọng điệu thân mật nhưng lại toát lên vẻ lạnh lùng:

"Xin lỗi nhé, tôi chỉ uống rượu với vợ tôi thôi."

... Đẹp trai thế này mà là hoa đã có chủ rồi.

Người phụ nữ nước ngoài thấy vậy ngượng ngùng bỏ đi. Đây là lần đầu tiên Dung Vi Nguyệt nghe Phó Lận Chinh gọi mình như vậy, vành tai lặng lẽ ửng đỏ.

Người ngoài đi rồi, giọng nói lười biếng của Phó Lận Chinh vang lên: "Dung Vi Nguyệt, em tự kiểm điểm lại mình đi."

"... Hả??"

Anh cười khẩy: "Em đã thấy người làm vợ nào thấy chồng bị người ta bắt chuyện quấy rối, mà còn đứng ngây ra đằng xa xem kịch hay không? Còn không mau qua đây thực hiện quyền lợi tuyên bố chủ quyền?"

Vành tai cô lại nóng thêm một độ, không ngờ anh lại muốn cô qua đó, nghiêm túc hỏi: "Em không có kinh nghiệm, phải… tuyên bố chủ quyền thế nào?"

Phó Lận Chinh nhướng mày: "Thì như anh vừa làm đấy, qua đây ôm lấy anh. Đương nhiên rồi, nếu em không nói nên lời, thì nhào tới hôn anh một cái, cũng không phải là không được."

"?"

Thế thì cô thà đứng tại chỗ xem kịch còn hơn.

Phó Lận Chinh kéo cô đi về phía thang máy, Dung Vi Nguyệt nhớ tới chuyện trước kia, giả vờ tùy ý nói: "Nhưng mà đúng là em thường xuyên thấy anh được người ta bắt chuyện."

"Hửm?"

"Thì cái đêm họp lớp hôm kỷ niệm trường ấy, ở ngoài phòng bao, em thấy có người phụ nữ tìm anh."

Phó Lận Chinh nghe vậy, nhếch môi cúi người nhìn cô: "Dung Vi Nguyệt, chuyện từ hai tuần trước rồi, em nhịn đến tận bây giờ mới hỏi anh à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!