Chương 32: (Vô Đề)

"……" Phó Lận Chinh tức quá hóa cười.

Không phải chứ, chuyện anh có vợ khó tin đến mức đấy sao???

Anh cười khẩy một tiếng, lười chẳng buồn gửi ảnh cho bọn họ nữa.

Thôi bỏ đi, cái đám trai tân chưa vợ này thì hiểu thế nào được hàm lượng vàng của hai chữ "có vợ", cứ để bọn họ hâm mộ ghen tị đi.

Ngày hôm sau, ba người còn lại trong nhóm chat dậy, lén lút lập một cái nhóm nhỏ. Hồ An vẫn còn ngơ ngác: [A Chinh tối qua chịu đả kích gì thế?? Trạng thái tinh thần đáng lo ngại quá.]

Phó Tắc Thừa: [Theo phân tích, đó là biểu hiện điển hình của chứng "hưng cảm nhẹ thể kích động cảm xúc", do kìm nén tình cảm lâu ngày, dopamine ban đêm tăng đột biến, dẫn đến mất ngủ đa mộng, biểu hiện là nói nhanh, hành động thái quá, tự cảm thấy bản thân rất tốt, và có h*m m**n diễn đạt mãnh liệt. Đề nghị theo dõi sát sao trong 48 giờ, cần thiết thì nhập viện theo dõi.]

Hồ An: [……???]

Hồ An: [@Hạ Tư Lễ, rốt cuộc cậu ấy bị làm sao? Có chuyện gì với Vi Nguyệt à?]

Hạ Tư Lễ: [Haizz, cậu ấy gần đây chịu tổn thương tình cảm nghiêm trọng lắm, ruột gan đứt từng khúc, nói nhiều đều là nước mắt thôi.]

Cuối cùng Hạ Tư Lễ đại diện cho cả nhóm, mang theo tâm trạng đau buồn gọi điện hỏi thăm Phó Lận Chinh: "A Chinh, tôi biết dạo này cậu tâm trạng không tốt vì chuyện Vi Nguyệt đi xem mắt, ban đêm cảm xúc dâng trào sinh ra ảo giác cũng là bình thường thôi, chúng ta cứ buông tha cho chính mình đi! Nhìn cậu thế này anh em đau, như, dao, cắt!"

Đầu bên kia, Phó Lận Chinh vừa ra khỏi cửa chuẩn bị đi tập luyện, nghe vậy cười khẩy:

"Xem cái quái gì, ông đây kết hôn thật rồi."

"Phải phải phải, có phải cậu lại định nói cậu kết hôn với Vi Nguyệt không?"

Phó Lận Chinh nén khóe môi xuống, "Ừ, sao cậu biết, hơn nữa còn là cô ấy đề nghị với tôi."

Đầu dây bên kia im bặt ba giây, Hạ Tư Lễ thở dài thườn thượt, đau lòng nói: "A Chinh, hay là đi khám đi, tôi bảo Phó Tắc Thừa tìm cho cậu một bác sĩ tâm lý giỏi, ngoan nào đừng để lâu nữa, cứ thế này cậu điên mất."

"……"

Phó Lận Chinh chửi thầm một câu, trực tiếp ném đối phương vào danh sách đen.

Ha ha, một lũ không ăn được nho thì chê nho xanh.

Anh đi tập luyện, còn ở Bắc Kinh xa xôi, Dung Vi Nguyệt cũng họp ở studio cả buổi sáng.

Mấy ngày nay cô đã chốt xong chi tiết hợp tác với xưởng tranh sơn mài Nga, dự định tuần sau sẽ xuất phát đi khảo sát thực tế.

Bận rộn cả một ngày, tối về đến nhà, cô đột nhiên nhớ ra một chuyện——

Tuần sau cả hai đều không có nhà, Hô Hô phải làm sao?

Hôm nay sáng sớm Phó Lận Chinh nói đi tập luyện, buổi trưa lúc ăn cơm cũng nhắn cho cô một tiếng, chiều họp hành và tối đi tiệc xã giao cũng nhắn tin báo cáo, cứ như đang báo cáo lịch trình vậy, còn nói thêm: [Trên bàn tiệc không có phụ nữ, ăn xong là về khách sạn, không đi hát hò với bọn họ.]

... Làm như sợ cô nghĩ nhiều không bằng.

Anh trước giờ vẫn luôn giữ mình như thế.

Cô đỏ mặt ừ một tiếng, dặn anh uống ít rượu thôi.

Tối qua cô cũng ngủ không ngon, trằn trọc mãi vẫn không nén được niềm vui sướng trong lòng, lại có chút chưa quen với mối quan hệ thay đổi đột ngột này, hôm nay cũng chẳng biết nên chủ động tìm anh nói gì.

Thực ra cô cũng không biết hiện tại Phó Lận Chinh nghĩ gì, kết hôn với cô anh có vẻ khá bình tĩnh, liệu chuyện trước kia trong lòng anh có còn khúc mắc hay không, nguyên nhân chia tay năm đó cô vẫn chưa có dũng khí nói cho anh biết.

Trước giờ, vẫn luôn là anh lo được lo mất vì cô nhiều hơn.

Nhưng bây giờ họ đã kết hôn rồi, cô muốn chủ động lại gần anh, không thể cứ để anh cho đi mãi được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!