Chương 31: (Vô Đề)

Ngoài cửa sổ trời sáng trong vắt, bên tai là tiếng loa phát thanh văng vẳng, tiếng bánh xe vali lăn trên sàn, tiếng bước chân, tiếng người qua đường trò chuyện đan xen vào nhau, ồn ào náo nhiệt.

Nhưng giờ phút này, chỉ có giọng nói của Dung Vi Nguyệt là rơi vào tai anh rõ ràng nhất.

Phó Lận Chinh nhìn cô, trong lòng như có một cơn sóng thần ập đến, lồng ngực chấn động dữ dội, từng đợt từng đợt cảm xúc cuộn trào ùa tới.

Thực ra tối qua sau khi đi rồi anh đã hối hận, anh không nên ném lại tất cả những lời đó rồi bỏ đi như thế, bỏ mặc cô lại một mình.

Nhưng anh không đoán được suy nghĩ của cô, sợ cô vẫn chán ghét anh, nên chỉ đành nhờ Hạ Tư Lễ đưa cô về nhà.

Anh không ngờ, sáng sớm nay cô lại chạy đến sân bay tìm anh.

Từng câu từng chữ của cô đều nằm ngoài dự liệu của anh.

Thời gian dường như ngưng đọng trong vài giây, dài đằng đẵng như cả một thế kỷ.

Nghe vậy, ánh mắt dưới hàng mi đen dài của Phó Lận Chinh khẽ run, anh nhếch môi, từ trong cổ họng bật ra những âm tiết khàn đặc: "Dung Vi Nguyệt, em đang đùa tôi đấy à."

"Em…"

Anh ngước mắt nhìn cô, hốc mắt nóng hổi: "Em chưa tỉnh rượu à?"

Có phải lại giống như nụ hôn sau cơn say hôm đó, là sự bốc đồng nhất thời của cô không.

Cổ họng anh nóng rát, giọng nói trầm thấp kìm nén cảm xúc:

"Dung Vi Nguyệt, tôi không có cách nào trải qua chuyện của sáu năm trước thêm một lần nữa đâu, cho nên trước khi em suy nghĩ kỹ, đừng dùng những lời này để k*ch th*ch tôi."

Mấy ngày nay anh sắp phát điên rồi.

Nếu sau này cô nói với anh lần này cô lại chỉ chơi đùa thôi, lại muốn chia tay với anh, anh phải làm sao đây? Anh không dám ôm bất kỳ hy vọng nào nữa, anh sợ tất cả lại chỉ là do mình đơn phương tình nguyện.

Dung Vi Nguyệt nghe vậy, sống mũi cay cay, ánh mắt không dời nhìn thẳng vào anh:

"Phó Lận Chinh, em bây giờ rất tỉnh táo."

"Em biết em đang nói gì, trên đường đến sân bay, em đã suy nghĩ rất kỹ rồi."

Cô từng cố gắng buông tay, cố gắng cắt đứt mọi tình cảm với anh, nhưng nếu số phận của họ kiếp này đã định sẵn phải dây dưa với nhau, sáu năm sau cũng không trốn thoát được, vậy tại sao cô còn phải trốn tránh?

Trước kia cô có đủ loại lo lắng và kìm nén, vì thân phận của họ, sự chênh lệch gia cảnh, còn cả quá khứ không vui vẻ kia, nhưng bây giờ, những thứ đó đều không quan trọng nữa, cô chỉ muốn đi theo trái tim mình mách bảo.

Dù sao thì cả đời này, ngoài anh ra, cô cũng chẳng còn hứng thú bước vào hôn nhân với bất kỳ ai khác nữa.

Dung Vi Nguyệt ngẩng đầu nhìn anh, nắm chặt lòng bàn tay, lấy hết can đảm hỏi:

"Cho nên, Phó Lận Chinh, anh có nguyện ý kết hôn với em không?"

Nếu anh sợ hãi sự chia ly một lần nữa.

Vậy thì lần này, hãy để cô cho anh một câu trả lời kiên định nhất.

Kim giây trên bảng điện tử tích tắc xoay chuyển, thời gian như bị kéo dài ra, giống như những thước phim quay chậm trong điện ảnh.

Không biết qua bao lâu, thấy anh không nói gì, ánh sáng trong đáy mắt Dung Vi Nguyệt dần ảm đạm đi.

Cô không biết rốt cuộc anh có ý gì, có lẽ anh vẫn chưa nghĩ kỹ, hoặc là, anh đã hối hận rồi…

Cô cúi đầu: "Xin lỗi, em đề nghị thế này có thể quá đường đột, không cho anh thời gian suy nghĩ, không sao đâu, anh có thể suy nghĩ thê…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!