Chương 30: (Vô Đề)

Bóng đêm trầm xuống như mực, trong bãi đậu xe, ánh đèn đường vàng vọt rủ xuống, gió lạnh cuốn theo lá rụng xoay tròn trên mặt đất, xung quanh chỉ thỉnh thoảng vang lên tiếng còi xe trầm thấp chạy qua.

Trước chiếc Bugatti Centodieci màu bạc đen, bóng dáng Phó Lận Chinh đổ dài âm u trên mặt đất, gió thổi vào đôi mắt đỏ hoe của anh khiến nó trở nên khô khốc.

Lồng ngực bị chèn ép đến mức ngột ngạt khó thở.

Dưới hàng mi dài, đôi mắt đen của anh đỏ ngầu rực lửa, cuối cùng anh cụp mắt xuống, yết hầu trượt lên xuống, cười lạnh tự giễu:

"Em nói đúng, em xem mắt với ai, hay ai kết bạn với em, đều chẳng liên quan đếch gì đến ông đây cả."

Anh nhếch môi: "Thái độ của em sáu năm trước đã rất rõ ràng rồi."

Giống như đêm sinh nhật thầy giáo năm đó, sau hòn non bộ, anh ghen tuông cưỡng hôn cô, bị cô tát cho một cái thật mạnh. Cô đã nói rất ghét anh từ lâu rồi, có lẽ ngay từ sáu năm trước, việc anh bám riết không buông đã khiến cô chán ghét.

Tiếng gió rít lên tịch mịch.

Vài giây sau, anh từ từ buông bàn tay đang nắm chặt cô ra, đôi mắt đen nhìn cô đỏ thẫm như muốn nhỏ máu, từng câu từng chữ nói:

"Dung Vi Nguyệt, vậy thì chúc em, sớm gặp được người phù hợp, dài lâu hạnh phúc, ân ái đến già."

Cuối cùng, anh xoay người rời đi.

Dung Vi Nguyệt nhìn bóng lưng anh, hốc mắt trong nháy mắt như nước tràn đê vỡ, nhòe đi một mảng.

Cô há miệng, muốn gọi anh đừng đi, nhưng ngàn vạn lời nói như bị kẹt lại nơi lồng ngực, không thốt nên lời.

Cho đến khi Phó Lận Chinh biến mất khỏi tầm mắt, cô bị bỏ lại tại chỗ. Thế giới tươi đẹp trong lòng cô vốn được xây dựng từng chút một nhờ có anh, được cẩn thận trân trọng gìn giữ, giờ đây bỗng chốc sụp đổ tan tành, bùng nổ cơn đau thấu tim gan, càn quét khắp lục phủ ngũ tạng.

Nước mắt cô vỡ đê, rơi xuống như những hạt châu đứt dây.

Không phải, không phải như thế này…

Cô muốn đuổi theo, nhưng dạ dày như bị ai đó bóp chặt, đau thấu xương tủy. Cô đau đến mức phải bám vào xe rồi ngã ngồi xuống đất, bật khóc nức nở.

Màn đêm dần sâu, mặt trăng trốn vào trong mây đen, bầu trời một màu xám xịt.

Đêm ở Bắc Kinh càng lúc càng lạnh.

Gió lạnh như muốn xuyên thấu vào xương tủy.

Một lúc lâu sau có người đi ngang qua bãi đậu xe, nhìn thấy một cô gái nhỏ yếu ớt ngồi bệt dưới đất, co ro khóc lóc, mái tóc dài che đi khuôn mặt tái nhợt, giống như một con mèo nhỏ bị bỏ rơi.

Có người đỡ cô dậy, hỏi cô có sao không, có cần đưa cô đi bệnh viện không. Dung Vi Nguyệt lắc đầu, khẽ nói: "Không cần đâu, tôi không sao…"

Cơn co thắt từ từ dịu đi, cô ôm bụng, loạng choạng bước về phía trước.

Điện thoại trong túi reo lên, là Hạ Tư Lễ gọi tới:

"Vi Nguyệt, A Chinh vừa gọi điện bảo tớ đến đưa cậu về nhà, cậu ấy… chắc là sợ cậu uống rượu không an toàn. Cậu đang ở đâu? Tớ đưa cậu về."

Cô nén tiếng nấc nghẹn, khẽ nói: "Không cần đâu cảm ơn cậu, Ân Lục đến đón tớ rồi."

Hạ Tư Lễ im lặng một chút, dịu dàng nói:

"Được, cần giúp gì cứ tìm tớ bất cứ lúc nào."

Cúp điện thoại, chẳng bao lâu sau Ân Lục đến.

Vừa nãy Ân Lục không yên tâm về cô, hỏi cô về thế nào, Dung Vi Nguyệt mang theo giọng khóc hỏi cô ấy có thể đến với mình không, Ân Lục cảm thấy có gì đó không ổn liền lập tức chạy tới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!