Hạ Tư Lễ nghe đến chuyện xem mắt cũng ngây người ra, vội vàng hỏi dồn: "Bạn cậu tên gì? Có lai lịch thế nào?"
"Cậu ta tên Nghiêm Hoài, bọn tôi đều gọi là Nghiêm Tử, tuần trước mới về Bắc Kinh làm việc, nhà có chút tiền, đang làm đầu tư, sao thế?"
"Chuyện xem mắt cậu biết được bao nhiêu?"
Hạ Tư Lễ bảo anh ta nói cụ thể hơn, đối phương nhớ lại: "Thì là bố mẹ cậu ta cứ giục cưới, giới thiệu cho một cô gái con nhà thư hương thế gia, làm nghề thủ công di sản phi vật thể gì đó, quên tên rồi. Hai bên gia đình đều rất hài lòng, có khi sang năm là định chuyện cưới xin luôn đấy. Không biết có phải là cô gái đang ở trong đó không, nhìn bề ngoài cũng xứng đôi phết."
Gia thế điều kiện như Nghiêm Hoài trong mắt những thái tử gia hàng đầu Bắc Kinh như Phó Lận Chinh và Hạ Tư Lễ chẳng đáng nhắc tới, người đàn ông tóc xanh bạc ngơ ngác hỏi: "Sao thế? Các cậu quen à?"
Đôi mắt đen của Phó Lận Chinh lạnh lùng nhìn vào trong nhà hàng.
Dáng vẻ cô gái nhỏ thanh lãnh sạch sẽ, giống như đóa hoa dành dành nở trong tuyết. Nghiêm Hoài ngồi đối diện ân cần cười nói, không biết đang nói chuyện gì, bầu không khí vô cùng hòa hợp.
Vài giây sau, Phó Lận Chinh lạnh mặt xoay người, sải bước lớn về phía cửa thang máy.
Hạ Tư Lễ vội vàng đuổi theo, cân nhắc đến việc áp suất xung quanh Phó Lận Chinh đã xuống thấp đến cực điểm, cậu ta cố gắng xoa dịu: "A Chinh, tô thấy chắc là hiểu lầm thôi, điều kiện của Vi Nguyệt tốt như vậy, chắc không đến mức phải đi xem mắt đâu…"
Hai người xuống đến dưới lầu, một chiếc Pagani đã đậu sẵn trước cửa khách sạn, thân xe màu đen sẫm trong màn đêm lạnh lẽo như một con dã thú. Hạ Tư Lễ sợ anh xảy ra chuyện, định đi về phía ghế lái, Phó Lận Chinh lạnh giọng nói: "Tôi tự lái."
Phó Lận Chinh lên xe, Hạ Tư Lễ lập tức mở cửa ghế phụ ngồi vào. Người cầm lái ánh mắt lạnh băng, đốt ngón tay siết chặt vô lăng đến trắng bệch: "Xuống xe."
"Cậu điên rồi, giờ này cậu định lái xe một mình à? Cậu không cho tôi đi theo, tôi gọi điện cho bố cậu đấy."
Hạ Tư Lễ hiểu rõ tính cách của Phó Lận Chinh.
Anh hiện tại đang ở trạng thái núi lửa sắp phun trào, không có ai bên cạnh, nhỡ đâu cảm xúc mất kiểm soát thì hậu quả khôn lường.
Phó Lận Chinh sắc mặt trầm xuống, đạp mạnh chân ga.
Tiếng động cơ Pagani gầm rú chói tai, dường như cơn giận bị kìm nén bấy lâu đã được châm ngòi, con quái thú đang ẩn mình lao vút đi, bánh xe quay cuồng, nghiền nát mặt đường, ma sát ra tia lửa.
Cảnh đêm phồn hoa lùi nhanh ngoài cửa sổ xe, gió lạnh thấu xương lùa vào. Phó Lận Chinh nắm chặt vô lăng, khớp xương trắng bệch, môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng sắc bén.
Phó Lận Chinh đạp ga, Hạ Tư Lễ bị lực đẩy mạnh vào lưng ghế cảm giác như sắp bay ra ngoài, bám chặt lấy tay nắm cửa: "Vãi chưởng Phó Lận Chinh, cậu lái chậm cái con mẹ nó lại! Không muốn sống nữa à!!"
Không có tiếng trả lời.
Phó Lận Chinh mặt trầm như nước liên tục tăng tốc, vượt qua hết chiếc xe này đến chiếc xe khác, băng qua từng ngã tư, lao ra khỏi nội thành.
Lòng ghen tuông sôi sục như muốn lật tung đỉnh đầu, cuối cùng một cú phanh gấp, tiếng rít chói tai vang lên, chiếc Pagani dừng lại bên vệ đường dưới chân núi bãi đua xe.
Hạ Tư Lễ bị dây an toàn siết chặt đập mạnh người ra sau, cậu ta trố mắt thở hổn hển, một lúc lâu sau hồn vía mới quay lại: "Đù má! Phó Lận Chinh cậu điên rồi à! Ông đây vừa nãy đéo nên quản cậu làm gì!! Tôi suýt nữa tưởng mất mạng rồi!"
Phó Lận Chinh không nói gì, mở cửa xuống xe.
Anh mặc cả cây đen, khí trường trong đêm đông lạnh lẽo nhưng lại giống như núi lửa đang bùng nổ, cúi đầu lấy bao thuốc, rút ra một điếu, bật lửa châm thuốc.
Ngọn lửa xanh lam đốt cháy đầu thuốc, Phó Lận Chinh rít một hơi rồi nhả khói, đốm lửa đỏ rực chiếu rọi gò má góc cạnh rõ ràng của anh.
Anh chống tay lên xe, thở nặng nề, đầu ngón tay phải kẹp điếu thuốc run lên không kiểm soát được.
Hạ Tư Lễ xuống xe đi tới, nhìn thấy tay phải của anh, nhớ đến chuyện gì đó liền nhíu mày: "Tay cậu có phải lại…"
Phó Lận Chinh nắm chặt lòng bàn tay kìm nén cơn run rẩy, nhả ra làn khói trắng, trong cổ họng lan tỏa vị đắng chát nóng rực.
Hạ Tư Lễ bất lực thở dài: "Tôi đoán cô gái con nhà thư hương thế gia mà vừa nãy Trương Thành nói chính là Vi Nguyệt rồi. Trước đây cậu có nghe nói bố mẹ cô ấy giới thiệu đối tượng cho cô ấy không?"
Phó Lận Chinh rũ mắt không nói gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!