Lời nói của Phó Lận Chinh trực tiếp vạch trần hành vi của cô, Dung Vi Nguyệt ngây người, đột nhiên phản ứng lại.
Đúng vậy, nếu cô không biết chuyện gì, tại sao lại phải chột dạ trốn tránh? Đây chẳng phải là "lạy ông tôi ở bụi này" sao? Cô ngốc thật rồi…
Gò má cô hơi nóng lên, hàng mi khẽ rung rồi lảng tránh ánh mắt anh, cố gắng giữ bình tĩnh, nhẹ giọng nói: "Tôi không trốn tránh anh, chỉ là… chỉ là hai hôm nay phải chạy bản thảo cuối cùng, bận quá thôi."
Nhìn bộ dạng chột dạ của cô, anh muốn bật cười.
Phó Lận Chinh giả bộ như đã hiểu: "Được rồi, bận đến thế cơ à, phải sửa từ sáu giờ sáng đến mười hai giờ đêm? Ai giao nhiệm vụ cho em, dám bóc lột em như thế, ông đây xuống truy cứu trách nhiệm luôn."
"……"
Cô sợ anh làm thật, vội vàng chữa cháy: "Không phải, là studio của tôi còn có việc khác nữa…"
Đầu óc cô xoay chuyển nhanh chóng, giải thích: "Chủ yếu là hai hôm trước anh đến chất vấn tôi, tôi cảm thấy mình hình như đã làm sai chuyện gì đó, nên áy náy không dám đối mặt với anh."
Cô chớp đôi mắt vô tội nhìn anh:
"Cho nên rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Phó Lận Chinh tức cười, cà lơ phất phơ nói: "Được, không nhớ thì thôi, vậy để tôi kể cho em nghe. Đêm hôm đó ấy mà, có người uống say, vừa nhào tới là ôm hôn tôi, s* s**ng khắp nơi, động tay động chân đủ kiểu."
Dung Vi Nguyệt: ?
"Tôi ấy mà, đường đường là một chính nhân quân tử, dè dặt bảo thủ, ý chí kiên định, nỗ lực giữ khoảng cách cần có giữa bạn cùng phòng, nhiều lần cố gắng đẩy ra, chỉ tiếc là có người vừa khóc vừa làm loạn cứ bám dính lấy, tôi chống cự đến cùng nhưng cuối cùng vẫn không thành công."
Dung Vi Nguyệt: ??
Phó Lận Chinh cảm thán: "Dù sao thì ôm cũng bị ôm rồi, hôn cũng bị hôn rồi, còn có một số chuyện sâu hơn nữa tôi cũng ngại nói ra, sự trong sạch của tôi cứ thế bị vấy bẩn rồi, cũng chẳng tính là bất ngờ, tôi đã nói làm bạn cùng phòng với ai đó rất nguy hiểm, hợp đồng sống chung lúc đầu vẫn không thể ràng buộc được cô ấy, ngày này tôi trốn không thoát, sớm muộn gì cũng phải đến thôi."
Dung Vi Nguyệt: …???
Không phải chứ, sao người này có thể mặt dày đến thế!!
"Tôi vừa ôm vừa hôn chỗ nào?"
Phó Lận Chinh: "Ừ, ôm không phải em chủ động, hôn không phải em chủ động."
"……"
Cô đột nhiên không phản bác được.
Nhưng mà cô s* s**ng khắp nơi chỗ nào, rõ ràng là… là anh đè cô ra hôn mà…
Dung Vi Nguyệt chưa từng thấy ai mặt dày như anh, lầm bầm phủ nhận toàn bộ: "Mới không có, tửu lượng của tôi rất tốt, uống say đều rất ngoan."
Anh bỗng nhiên cười, "Ồ, thế à?"
Cô bắt gặp ánh mắt của Phó Lận Chinh, trong khoảnh khắc nhớ tới lần sau khi tốt nghiệp cấp ba.
Đêm đó cô cùng Ân Lục, anh em nhà họ Hạ và các bạn khác đi tiệc tùng tại nhà, hơn mười giờ đêm cô uống nhiều kêu buồn ngủ, Phó Lận Chinh bế cô sang phòng bên cạnh, ai ngờ vừa vào cô đã chủ động kiễng chân hôn anh.
Lửa cháy đổ thêm dầu, Phó Lận Chinh rất nhanh giành lại thế chủ động, giữ lấy cô hôn cực kỳ quấn quýt, hơi thở đan xen. Một lúc sau cô bị đè sau cánh cửa, đôi mắt long lanh như nước gợn sóng, mềm mại gọi anh, "Phó Lận Chinh…"
Anh cúi người cắn nhẹ môi cô, "Hửm? Không phải bảo buồn ngủ rồi sao?"
Đôi mắt hạnh của cô vừa ngây thơ vừa quyến rũ, "Không buồn ngủ, em lừa anh đấy…"
Suối nguồn róc rách, mảnh vải nhỏ ướt đẫm, Phó Lận Chinh khàn giọng than nhẹ: "Nước em sao lại nhiều thế này hả bảo bối, em nói xem phải làm sao bây giờ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!