Thân hình cô gái nhỏ nhắn, cánh tay vòng qua cổ người đàn ông, giống như một chú mèo con cẩn thận cuộn tròn trong lòng anh, cố gắng hấp thụ tất cả hơi ấm.
Cơ thể cô nhẹ bẫng chẳng có bao nhiêu sức nặng, mái tóc đen mềm mại lướt qua cổ anh. Phó Lận Chinh không nhìn thấy mặt cô, chỉ có hương thơm quýt xanh trên người cô thấm vào hơi thở, thiêu đốt lên nhiệt độ khắp toàn thân.
Bắc Kinh tháng Mười Một, trời đất giá lạnh. Căn hộ cao cấp trên tầng thượng không bật đèn, bốn bề tối đen, ánh đèn neon lác đác từ cửa sổ sát đất hắt nhẹ vào, tựa như cảng không đông duy nhất trên bờ biển mênh mông.
Phó Lận Chinh còn chưa kịp phản ứng đã bị cô ôm chầm lấy, trong khoảnh khắc trái tim như đón một trận sóng thần, sóng lớn ầm ầm đổ vào lồng ngực.
Anh không nghe ra sự bất thường trong giọng nói của cô.
Cứ tưởng là cũng giống như bình thường.
"Dung Vi Nguyệt…"
Yết hầu Phó Lận Chinh trượt lên xuống, anh khẽ gọi cô, trái tim đập thình thịch, mất đi nhịp điệu.
Đây là lần đầu tiên cô chủ động lại gần anh kể từ khi gặp lại.
Vành tai Phó Lận Chinh bị tóc cô cọ vào nóng bừng, hơi thở hơi trầm xuống, siết chặt cánh tay, giả vờ bình tĩnh trêu chọc:
"Sao thế này, tôi mua đồ ăn ngon về cho em, em cảm động đến mức muốn dâng hiến đấy à?"
Dung Vi Nguyệt rầu rĩ ừ một tiếng, không nhúc nhích, giống như cục bông mềm mại cuộn trong lòng anh. Phó Lận Chinh ôm chặt lấy cô, khẽ ho một tiếng, giọng điệu lười biếng ngông nghênh:
"Được thôi, muốn ôm thì cứ ôm, mặc dù da mặt tôi mỏng, nhưng cũng coi như hào phóng, thỉnh thoảng cho em chiếm tiện nghi chút cũng không phải là không được."
Phó Lận Chinh quay mắt đi, nén độ cong nơi khóe môi: "Dung Vi Nguyệt, dù sao bây giờ tâm tư của em đối với tôi người sáng mắt đều nhìn ra được, cũng không cần phải giả vờ. Lần sau em không nhịn được muốn ôm tôi hoặc muốn tôi ôm em thì cứ nói thẳng, thường thì tôi sẽ đồng ý thôi."
Người đàn ông giơ tay cẩn thận xoa đầu cô, sợ lại làm chú mèo nhỏ này sợ chạy mất, tự mình nói với giọng điệu thong dong: "Nhưng mà tôi rất chú trọng sự trong sạch của mình, thân phận không rõ ràng là không được đâu. Nếu em muốn ôm thêm một lúc nữa, vẫn phải đổi một thân phận khác, ví dụ như, bạn gái gì đó chẳng hạn."
Đợi nửa ngày không thấy cô nói gì, anh im lặng một lát rồi lại nói: "Nếu em không muốn đổi thân phận cũng được, tôi là nhân vật nổi tiếng, em ôm tôi là tôi phải thu phí đấy, một phút hai trăm tệ."
Dung Vi Nguyệt lập tức rụt tay lại muốn thoát ra, nhưng eo đã bị siết chặt. Phó Lận Chinh giam cô trong lòng, giọng nói trầm khàn: "Đi đâu."
Dung Vi Nguyệt rầu rĩ lầm bầm: "Tôi không ôm nữa, anh đúng là gian thương thừa cơ chặt chém."
"……"
Đôi mắt đen của Phó Lận Chinh cuộn trào cảm xúc, ôm cô chặt hơn, nhếch môi: "Tôi còn chưa nói hết em chạy cái gì, nể tình em là bạn cùng phòng của tôi, tôi không thu phí nữa, nhưng lần sau tôi phải đòi lại, coi như em nợ tôi một lần đấy."
Dung Vi Nguyệt nghèn nghẹn nói: "Cảm ơn anh, Phó Lận Chinh, anh là người tốt…"
Phó Lận Chinh cười khẩy: "Bớt phát thẻ người tốt cho ông đây đi, em tưởng tôi đối với ai cũng tốt thế chắc?"
Mặt Dung Vi Nguyệt vùi vào vai anh, giọng nói thấp thoáng nghẹn ngào: "Không có ai tốt với tôi như vậy cả, không bao giờ… không bao giờ có nữa…"
Phó Lận Chinh sững sờ, lúc này cuối cùng cũng nghe ra giọng nói mang theo tiếng nấc rõ ràng khác với thường ngày của cô, cảm thấy có gì đó không ổn, lập tức nâng mặt cô lên, liền nhìn thấy chóp mũi cô gái nhỏ đỏ ửng, đôi mắt như mặt hồ sau cơn mưa, trên mặt còn vương hai vệt nước mắt, không biết đã lén khóc bao lâu, khiến đáy mắt người nhìn đau nhói.
Đây là lần thứ hai cô rơi nước mắt trước mặt anh kể từ khi gặp lại.
Lần trước là do anh lái xe quá nhanh làm cô khó chịu, lần này anh thế mà lại không kịp thời phát hiện ra sự khác thường của cô.
Đáy mắt Phó Lận Chinh chấn động, nhíu mày: "Sao lại khóc?"
Chạm phải ánh mắt của anh, Dung Vi Nguyệt giống như con thuyền nhỏ lênh đênh cuối cùng cũng tìm được bến cảng tránh gió, sống mũi càng thêm cay xót, nước mắt rơi lã chã.
Phó Lận Chinh hoảng loạn đến rối tinh rối mù: "Sao thế?"
Hô Hô chui ra khỏi lòng Dung Vi Nguyệt, cắn cắn ống tay áo anh, hướng về phía thùng rác đằng xa sủa gâu gâu mấy tiếng, ra hiệu cho bố nhìn. Phó Lận Chinh nhìn vào thùng rác, đáy mắt trầm xuống: "Em uống rượu à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!