Chương 26: (Vô Đề)

Nghe những lời của Phó Lận Chinh, hàng mi đang rũ xuống của Dung Vi Nguyệt khẽ run lên, trong lòng như có một dòng nước ấm chảy qua, chua xót và tê dại không nói nên lời.

Cô giống như một chú nhím nhỏ, co ro một mình trong đêm đông gió rét căm căm, toàn thân lạnh cóng đỏ ửng, cố gắng cuộn tròn cơ thể bé nhỏ để tự bảo vệ mình. Nhưng đột nhiên, một bàn tay ấm áp cẩn thận nâng cô lên, bọc cô vào trong chiếc chăn lông, xua tan mọi giá lạnh.

Vừa rồi khi làm vỡ con ngựa đồng, nghĩ đến những chuyện hồi nhỏ, cô vô thức cảm thấy rất sợ hãi. Cô không biết Phó Lận Chinh có tức giận trách móc, hay tỏ ra phiền chán hay không, dù anh chẳng hề thiếu tiền.

Nhưng điểm anh quan tâm dường như chẳng hề nằm ở con ngựa đó.

Anh bôi thuốc cho cô trước, sau đó bảo cô không cần làm việc nhà, dặn cô chăm sóc tốt cho bản thân mình trước đã.

Cứ như thể cô không phải là người thuê nhà, mà là chủ nhân của căn nhà này vậy…

Tại sao, anh luôn đối xử tốt với cô như thế…

Dung Vi Nguyệt khẽ vâng một tiếng, đầu ngón tay siết chặt lấy chiếc gối ôm, trong lòng mềm nhũn.

Một lúc sau bôi thuốc xong, Phó Lận Chinh dặn: "Vết thương tạm thời đừng đụng vào nước."

"Ừ, cảm ơn anh…"

Cảm xúc của Dung Vi Nguyệt đã dịu đi nhiều, định bước xuống ghế sofa thì bị Phó Lận Chinh nhíu mày ngăn lại: "Lại định đi đâu đấy?"

"Mảnh vỡ còn chưa dọn xong…"

Anh bất lực xách cô ngồi lại ghế sofa: "Ngồi yên đấy, để tôi làm."

Cô ngơ ngác nhìn Phó Lận Chinh cầm chổi đi quét dọn, hoàn toàn không cho cô động tay vào.

Dọn xong, Phó Lận Chinh đi tới hỏi: "Ăn tối chưa?"

"Vừa nãy ăn qua loa một chút rồi…"

"Ăn thêm chút nữa không? Tôi mua sườn, nấu canh sườn, làm thêm đĩa rau trộn, rán thêm miếng thịt bò nữa."

Tốt quá, cuối cùng cũng không phải ăn mì Ý nữa rồi…

Cô mím môi gật đầu: "Anh có làm được không? Để tôi giúp anh?"

Phó Lận Chinh lười biếng nói: "Cái này đơn giản, có gì đâu. Cơ mà nếu em muốn ở cạnh tôi thêm một lúc thì cũng không phải là không được, không cần phải giả vờ."

"……"

Trái tim Dung Vi Nguyệt như bị ai gõ nhẹ một cái, lầm bầm không nói gì.

Hình như cô thực sự rất muốn ở bên cạnh anh nhiều hơn. Dù là hồi cấp ba hay bây giờ, dường như chỉ cần đến gần anh, tâm trạng cô sẽ trở nên tốt hơn.

Theo anh vào bếp, cô hỏi mình cần làm gì. Phó Lận Chinh bảo cô ngồi trước bàn bếp, xắn ống tay áo gió lên đi rửa hoa quả: "Đầu bếp chính đang nấu cơm, em vào thêm phiền à?"

Cứ như anh là đầu bếp chính thật ấy…

Phó Lận Chinh bày đồ ra đĩa: "Hoa quả với bánh su kem mua hơi nhiều, em chịu trách nhiệm nếm thử trước đi, nhưng đừng ăn nhiều quá, lát nữa lại không ăn được cơm."

"Ồ…"

Dung Vi Nguyệt nhìn hoa quả và điểm tâm bày ra trước mặt, cảm giác mình như một đứa trẻ mẫu giáo đi học về, ăn chút đồ ăn vặt trước rồi ngoan ngoãn ngồi một bên đợi cơm, chỉ thiếu mỗi việc đeo cái yếm nhỏ lên cổ nữa thôi.

Phó Lận Chinh xử lý nguyên liệu nấu ăn, Dung Vi Nguyệt nhớ đến những lời nghe được trong thang máy ở Minh Hằng lúc chiều tối, giả vờ tùy ý nói: "Tôi cứ tưởng tối nay anh có việc, sẽ không về ăn cơm, nên vừa nãy tôi với Hô Hô ăn trước rồi."

Người đàn ông ngước mắt nhìn cô: "Tôi thì có việc gì."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!