Chương 25: (Vô Đề)

Dung Vi Nguyệt nhớ lại hồi tốt nghiệp, Phó Lận Chinh đã mua rất nhiều kiểu dáng, loại nào cũng muốn thử cùng cô.

Có một lần dùng loại này, Phó Lận Chinh vừa xấu tính vừa hư hỏng, cứ bắt ép cô phải nói ra cảm nhận. Hai má cô đỏ bừng như quả đào chín, nép vào lòng anh nhỏ giọng nói: "Em không thích cái này."

"Tại sao?"

"Cứ cảm giác nó quá dày, không đủ chân thực, không tốt bằng cái trước. Cái đầu tiên cảm giác giống như anh không…"

Đáy mắt Phó Lận Chinh cuộn lên ngọn lửa đen tối, anh lật người giam cô dưới lồng ngực mình, bóp nhẹ eo cô, nhếch môi: "Hửm? Anh không làm sao? Cái gì mà không đủ chân thực hả?"

Cô chớp chớp đôi mắt ngập nước, mềm mại thốt ra hai chữ, thẳng thắn đến mức khiến Phó Lận Chinh sắp phát điên. Anh hôn lên chiếc cổ thiên nga của cô, th* d*c nặng nề: "Bảo bối, sao em to gan thế hả?"

Cô xấu hổ ưm lên một tiếng, Phó Lận Chinh khàn giọng bảo thử thêm mấy loại khác nữa. Chi tiết đêm đó cô không còn nhớ rõ, chỉ nhớ cuối cùng trong thùng rác có đến mấy cái, căng phồng màu trắng đục. Cô mệt đến mức gần như ngất đi, ngày hôm sau đi đường cũng khó khăn.

Giờ phút này, câu nói của Phó Lận Chinh thốt ra chẳng khác nào tiếng sét nổ giữa trời quang, trái tim Dung Vi Nguyệt run lên bần bật, khuôn mặt nóng bừng lan tỏa dữ dội.

Không phải chứ, người này sao không phủ nhận quan hệ của họ, mà lại còn nhớ rõ chuyện từ lâu lắc lâu lơ như thế…

Nhân viên tiếp thị nghe vậy biết ý liền rời đi. Gò má Dung Vi Nguyệt đỏ ửng như chiếc bánh mì nướng xốp mềm trong lò, cả người nóng ran, ngẩng đầu nhìn Phó Lận Chinh, vừa thẹn thùng vừa chất vấn: "Sao anh lại nói như thế…"

Người đàn ông tỏ vẻ cà lơ phất phơ: "Tôi mà không nói thế, liệu cô ta có chịu từ bỏ ý định không?"

"……"

Anh rũ mắt xuống, nhàn nhạt liếc nhìn cô: "Hơn nữa——"

Điều anh nói cũng là sự thật trong quá khứ.

Dung Vi Nguyệt đoán được nửa câu sau chưa nói hết của anh, tim đập thình thịch loạn nhịp, mặt đỏ lựng tới tận mang tai, định cãi lại nhưng chẳng thốt nên lời.

Cô bước nhanh về phía trước, dùng sự xấu hổ để dập tắt những suy nghĩ lung tung.

Thôi bỏ đi, đều là người trưởng thành cả rồi, có gì mà phải ngại chứ.

Biết đâu sau này anh ấy cũng từng thử với những cô bạn gái khác rồi thì sao…

Theo chân Phó Lận Chinh bước vào trong, đây là một siêu thị cao cấp thân thiện với thú cưng, cho phép mang theo chó nhỏ. Dung Vi Nguyệt bế Hô Hô lên, đặt vào tấm đệm ngồi chuyên dụng cho thú cưng trên xe đẩy.

Hô Hô l**m tay cô, ngó nghiêng tứ phía hệt như một đứa trẻ tò mò. Cô xoa đầu nó, nhận lấy xe đẩy và nói để cô đẩy cho: "Tôi muốn đi mua ít nước giặt, anh có cần mua gì không?"

Phó Lận Chinh lười biếng đi bên cạnh cô:

"Em cứ mua đi, tôi vừa đi vừa xem."

Dạo này bận rộn, Dung Vi Nguyệt cũng đã lâu không đi siêu thị. Cô chọn những món đồ dùng hàng ngày sắp hết, rồi lại đứng so sánh giữa mấy loại nước giặt. Phó Lận Chinh thấy cô đắn đo mãi nửa ngày trời, bất lực nói: "Có cần thiết phải suy nghĩ lâu thế không?"

Dung Vi Nguyệt lộ vẻ khó xử: "Tôi thích loại này, nhưng hôm nay không có khuyến mãi, hơi đắt…"

Phó Lận Chinh trực tiếp cầm loại cô thích bỏ vào xe đẩy, giọng điệu ngông nghênh lười nhác: "Đây là đồ dùng khu vực công cộng, tôi không dùng được loại rẻ tiền, hiểu chưa?"

... Được rồi, đại thiếu gia quả thực kén chọn như vậy đấy.

Đi tiếp về phía trước là một dãy các sản phẩm dành cho kỳ sinh lý của phụ nữ. Dung Vi Nguyệt nghe thấy giọng nói bình thản như thường của người đàn ông vang lên trên đỉnh đầu: "Mấy cái này không mua à?"

"Dạ?"

Anh thản nhiên nói: "Không phải em sắp đến tháng rồi sao."

Dung Vi Nguyệt sững sờ. Đêm hôm trước bị người ta tạt đầu xe, Phó Lận Chinh lái xe đưa cô về nhà, đúng lúc cô đến kỳ kinh nguyệt nên bị đau bụng, không ngờ anh lại nhìn ra được…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!