Chương 24: (Vô Đề)

Phó Lận Chinh sở hữu chiều cao một mét tám chín sừng sững, dáng người cao lớn đỉnh đạc. Anh khoác hờ chiếc áo choàng tắm lỏng lẻo, vạt áo hơi mở rộng, để lộ xương quai xanh và đường nét cơ ngực thoắt ẩn thoắt hiện đầy quyến rũ. Nốt ruồi đen mang sắc thái lãnh đạm mà gợi dục nơi mí mắt phải dường như cũng rũ xuống theo hàng mi dài, cả thân người cao lớn chắn ngay trước mặt cô.

Đôi mắt đen láy của anh nhìn thẳng vào cô, ánh nhìn trực diện: "Chủ yếu là đêm hôm khuya khoắt thế này, tôi cũng chẳng tìm được ai khác. Em nói xem, xét về chủ nghĩa nhân đạo, có phải em nên chịu trách nhiệm một chút không hả?"

"……"

Cái giọng điệu cà lơ phất phơ của Phó Lận Chinh chẳng có lấy nửa điểm đáng tin, nhưng chuyện tối nay anh ra tay đánh người vì cô lại là sự thật.

Dung Vi Nguyệt cầm cốc nước, ngây ra một lúc, đôi mắt hạnh tròn xoe nhìn anh, bán tín bán nghi hỏi: "Anh bị Đỗ Hải Tân đánh cho thương tích đầy mình hả?"

"Ừ."

Cô buột miệng nói ra lời thật lòng: "Vậy thì anh cũng vô dụng quá đi."

Phó Lận Chinh: "?"

Anh tức quá hóa cười: "Dung Vi Nguyệt, em có thể có chút lương tâm được không?"

Cô ngượng ngùng im bặt, vội vàng vuốt đuôi: "Ý của tôi là, tôi cứ tưởng ông ta béo ị một đống mỡ như thế sẽ không phải là đối thủ của anh. Anh lợi hại như vậy, ai mà đánh lại được chứ."

Phó Lận Chinh liếc mắt, cố nén độ cong nơi khóe miệng: "Thế à."

"……"

Cô lại khen cho anh sướng rên rồi phải không?

Phó Lận Chinh rót một cốc nước, nói: "Tối nay tôi đi một mình, bên cạnh tên súc sinh đó còn có mấy gã bạn nữa. Mặc dù thực lực của ông đây là vô địch thiên hạ, hạ gục tất cả bọn chúng, nhưng bọn chúng cũng dùng gậy phang vào người tôi không ít cú đâu."

Dùng gậy?!

Người này giải thích nghe có đầu có đuôi ra phết, Dung Vi Nguyệt nhìn khuôn mặt đẹp trai pha chút ngông nghênh của anh, vẫn cảm thấy có chút không tin nổi: "Nhưng nhìn anh… đâu có giống bộ dạng bị đánh đâu, trên mặt chẳng có vết thương nào cả."

"... Chưa nghe câu đánh người không đánh mặt bao giờ à?" Phó Lận Chinh khẽ hừ một tiếng: "Hơn nữa từng gậy đều quật vào người, bị nội thương đấy. Nếu không thì tôi cởi áo choàng tắm ra cho em kiểm tra nhé?"

Thấy anh đưa tay định tháo đai áo choàng tắm, Dung Vi Nguyệt đỏ mặt ngăn lại ngay lập tức: "Không cần đâu… Tôi chỉ cảm thấy, trạng thái hôm nay của anh trông cũng khá tốt mà."

Anh nhếch môi: "Sao, cứ phải để tôi đi khập khiễng đến trước mặt em thì em mới tin hả? Tôi cố tỏ ra kiên cường cả một buổi tối mà em không nhìn ra sao?"

"……"

Phó Lận Chinh uống xong nước, đứng thẳng người dậy: "Thôi bỏ đi, không muốn quan tâm cũng chẳng sao, tôi đau riết rồi cũng quen thôi. Bao nhiêu năm nay tôi đều một mình vượt qua cả, không ngủ được thì mở mắt đến sáng vậy. Mấy ngày tới cứ nằm trên giường uống thuốc giảm đau mà cầm cự cho qua ngày, dù sao tối nay lúc tôi đi đánh người, cũng chưa bao giờ cầu mong ai đó sẽ báo đáp gì cả."

Dung Vi Nguyệt: "……"

Phó Lận Chinh xoay người định đi, giây tiếp theo ống tay áo lại bị kéo lại. Cô gái nhỏ chớp chớp đôi mắt trong veo, không đành lòng nói: "Vậy… vậy nếu anh thực sự rất đau, để tôi giúp anh mát

-xa một chút nhé?"

Trước kia anh từng thực sự vì cô mà chịu thương tích rất nghiêm trọng, tối nay lại vì cô mà ra mặt, cô không thể nào bỏ mặc không quan tâm được.

Phó Lận Chinh đút một tay vào túi quần, nghiêng đầu nén khóe môi xuống, giọng điệu nhạt nhẽo như bình thường: "Được thôi, vậy tới đây."

Hai người đi ra phòng khách. Ở trong góc, Hô Hô đang cuộn tròn trong ổ bánh mì ngủ ngon lành, ánh đèn neon yếu ớt của thành phố lúc nửa đêm xuyên qua cửa sổ sát đất, tĩnh lặng tràn vào trong phòng.

Người đàn ông ngồi xuống ghế sofa, đôi chân dài duỗi ra lười biếng, vạt áo hơi mở, bóng hình cao lớn chìm vào trong ánh sáng lờ mờ.

Dung Vi Nguyệt đi tới, nhịp tim như tiếng trống nhỏ loạn nhịp, cô ngại ngùng không dám bật đèn, cố gắng để mọi thứ ẩn trong bóng tối.

Cô khẽ hỏi: "Mát

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!