"..."
Được lắm, siêu xe mấy chục triệu tệ của anh đến đón thì không đi, chỉ trong vòng một ngày không biết kiếm đâu ra một chiếc xe điện rách nát thế này.
Anh còn tưởng là xe gì cơ đấy, sắc mặt Phó Lận Chinh đen như than, lửa giận âm ỉ trong lòng: "Sao hả, khó chịu khi tôi đến đón em đến thế à? Có cần thiết phải vội vàng phủi sạch quan hệ với tôi thế không?"
???
Dung Vi Nguyệt đưa tay chỉnh lại mũ bảo hiểm tai mèo, đôi mắt long lanh ngơ ngác chớp chớp, lắc đầu, giọng nói mềm mại: "Không có mà, có cái xe điện đúng là tiện thật, hơn nữa không phải anh nói đến đón tôi rất phiền phức sao."
Phó Lận Chinh: "..."
Dung Vi Nguyệt đương nhiên cũng cảm thấy anh cứ đưa đón cô mãi cũng không thích hợp lắm, xe của đại thiếu gia quá phô trương, nhưng chủ yếu cô vẫn cân nhắc đến vấn đề đi lại thuận tiện, không nghĩ nhiều như vậy.
Nhưng dù sao thì tối nay Phó Lận Chinh cũng đã đến rồi, cô áy náy lầm bầm: "Xin lỗi nhé Phó Lận Chinh, vừa nãy tôi bận quá không nhìn thấy tin nhắn của anh, để anh phải đi một chuyến tay không rồi. Nhưng mà cái xe này của tôi cũng phải lái về sạc điện, nếu không mai hết điện mất..."
Khuôn mặt trắng nõn mềm mại của người phụ nữ nửa ẩn trong chiếc khăn quàng cổ màu trắng sữa, chóp mũi ửng đỏ, giống như một con thú nhỏ lén lút thò đầu ra. Đôi mắt màu hổ phách trong veo sáng ngời, vẻ mặt nhìn anh vừa sạch sẽ vừa mềm mại, giống như một chú mèo Ragdoll nhỏ vừa mới ngủ dậy, trên người còn vương mùi sữa thơm.
Giống như những buổi tối thời cấp ba, anh tập luyện xong mua khoai lang nướng và trà sữa nóng đến đón cô vừa học thêm xong. Cô gái nhỏ bón cho anh ăn, đôi mắt cong cong, cười vừa ngoan vừa ngọt nhìn anh, khiến người ta không nhịn được muốn hôn một cái.
Phó Lận Chinh nhìn cô, ngọn lửa nóng nảy trong lòng bỗng chốc tắt ngấm.
Đầu lưỡi anh đá nhẹ vào má trong, giọng điệu dịu đi vài phần, lười biếng nói: "Thôi bỏ đi, em lái về đi, tôi cũng chỉ thuận đường thôi."
Chẳng lẽ anh còn có thể ngăn cản cô sao, "Dạo này hay có trộm xe lắm, lát nữa xe mới để ở đây lại bị người ta trộm mất, em lại khóc nhè cho xem."
"..."
Trong lòng anh cô chính là cái túi khóc nhè sao?
Dung Vi Nguyệt khẽ vâng một tiếng, "Vậy tôi đi trước đây."
Cô vặn tay ga xe điện, lái đi. Phó Lận Chinh nhìn theo vài giây, quay trở lại siêu xe.
Dung Vi Nguyệt sắp đến cổng khu công nghiệp, phía sau truyền đến tiếng động cơ gầm rú trầm thấp, không cần quay đầu lại cũng đoán được là ai. Quả nhiên chưa đầy vài giây sau, chiếc Aston Martin đã lướt qua bên cạnh xe cô.
Tuy nhiên khác với tưởng tượng của cô là anh sẽ phóng vụt đi, Phó Lận Chinh lại giảm tốc độ, duy trì khoảng cách vài mét phía trước cô.
Đang giờ cao điểm buổi tối, xe cộ nườm nượp, có rất nhiều xe lạng lách đánh võng chen ngang, tốc độ rất nhanh. Dung Vi Nguyệt mới đi xe điện còn chưa quen lắm, tay đặt chặt lên phanh xe. Mà Phó Lận Chinh như đang mở đường phía trước cho cô, không để người khác có cơ hội chắn trước mặt cô.
Xung quanh nhìn thấy Aston Martin, không biết trên xe là vị thiếu gia nhà giàu nào, vội vàng tự động tránh xa, sợ va quệt phải đền tiền tỷ.
Dung Vi Nguyệt một đường thông suốt không bị cản trở. Một lúc sau ra đến đường lớn, Phó Lận Chinh nhìn qua gương chiếu hậu thấy cô đã đi vào làn đường dành cho xe thô sơ, mới thu hồi tầm mắt.
Phía trước không có xe, Phó Lận Chinh nửa dựa vào ghế lái, khuỷu tay gác lên cửa sổ xe, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên vô lăng một cách lơ đãng, chân ổn định kiểm soát tốc độ xe, thỉnh thoảng quay đầu quan chú ý người trên làn đường xe thô sơ, sợ cô xảy ra chuyện.
Rõ ràng chỉ cần đạp hai cái ga là phóng về đến nhà rồi.
Đây là lần đầu tiên trong đời anh lái xe với tốc độ rùa bò như thế này.
Chiếc siêu xe màu bạc chậm rãi di chuyển trong đêm tối, tựa như một con báo săn thu lại móng vuốt, kiềm chế sức mạnh đi theo sau một chú mèo con đang lững thững bước đi.
Trên đường đi, Hạ Tư Lễ gọi điện thoại tới, giọng cười cực kỳ gợi đòn: "Thế nào rồi chó con Phó, đón được chủ nhân chưa? Người ta có chịu ngồi xe cậu không?"
Phó Lận Chinh im lặng một lát, "Đón được rồi, cô ấy lái xe điện về."
Đầu bên kia nghe vậy cười phá lên, biết ngay là thế mà, "Phó Lận Chinh cho cậu chừa cái thói làm màu, cho cậu chừa cái thói cứng mồm! Quả nhiên vẫn phải là Vi Nguyệt, trời sinh có cách trị cậu!"
"Hạ Tư Lễ, cậu đang hả hê đấy à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!