Chương 20: (Vô Đề)

Màn đêm như mực loang lổ, trong hành lang chỉ còn lại ánh đèn vàng lờ mờ rọi xuống, nhưng lại bị bóng dáng cao lớn của Phó Lận Chinh che khuất.

Dung Vi Nguyệt bị anh ép vào tường, hai cái bóng trên sàn nhà bên cạnh áp sát vào nhau đến mức nhòe đi đường viền, như thể đang quấn quýt lấy nhau.

Thân hình to lớn và sức mạnh áp đảo tuyệt đối của anh khiến cô không còn đường lui, luồng hormone nóng bỏng tỏa ra từ người anh từng đợt từng đợt ập tới.

Đàn ông trẻ tuổi đều hừng hực khí thế, huống chi là một tay đua xe chuyên nghiệp như Phó Lận Chinh. Ngày thường tập luyện sức mạnh và vận động với cường độ cao, khối lượng cơ bắp lớn, nồng độ testosterone tiết ra càng cao, trao đổi chất càng tốt, h*m m**n tự nhiên cũng càng lớn.

Hồi cấp ba, chỉ cần một cái ôm, một cái nắm tay, thậm chí là một ánh mắt của cô cũng khiến anh phản ứng. Mỗi tối đưa cô về nhà đều phải tìm chỗ vắng người quấn lấy cô đòi hôn, hôn đến mức mắt anh đỏ ngầu, cả người nóng hầm hập.

Bụng bị chọc vào, lúc đầu cô xấu hổ muốn chết, không cho anh lại gần, Phó Lận Chinh khàn giọng cầu xin cô: "Hôn thêm năm phút nữa thôi được không."

Cô chưa từng thấy ai bám người như anh.

Bây giờ sáu năm trôi qua, sức hấp dẫn trưởng thành của người đàn ông càng thêm rõ rệt, đêm khuya càng dễ khiến người ta suy nghĩ viển vông. Cảm giác tê dại từng khắc sâu vào xương tủy lại một lần nữa tấn công đại não Dung Vi Nguyệt, khiến cô cảm thấy mất kiểm soát.

Nhưng cảm giác đó dường như không phải là chán ghét, mà là hoảng loạn.

Cô không biết mình đang hoảng loạn cái gì...

Lúc này, câu hỏi trêu chọc của người đàn ông rơi xuống, trái tim Dung Vi Nguyệt như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, có chút thẹn quá hóa giận: "Phó Lận Chinh... anh buông tay ra trước đi."

Không phải chứ, anh thế này mà gọi là thật thà an phận thủ thường à?

Rốt cuộc là ai không thành thật...

Đôi mắt màu hổ phách trong veo của cô trừng anh, vương một tầng sương ướt át, giống như một con mèo nhỏ đang xù lông, như thể giây tiếp theo sẽ cắn người.

Muốn bị cô cắn quá đi.

Sợ chọc cô giận, cũng sợ tiếp tục nữa anh sẽ mất khống chế, Phó Lận Chinh buông tay ra, nhưng vẫn chắn trước mặt cô, "Không giải thích à?"

Anh cứ nhất quyết trêu chọc cô, bắt cô phải cho một lời giải thích.

"..."

Người này cố ý mà.

Sao có thể khốn nạn thế chứ...

Những từ ngữ quá mức điên cuồng như "chủ nhân", "thuần phục" mà Hạ Tư Lễ nói cứ lởn vởn trong đầu Dung Vi Nguyệt. Gò má cô nóng bừng như bị cà chua nóng lăn qua, thở hắt ra một hơi, cố giữ bình tĩnh mở miệng:

"Lúc mua sợi dây chuyền này tôi không biết ý nghĩa của nó, hoàn toàn là trùng hợp, xin lỗi đã gây hiểu lầm cho anh, anh đừng nghĩ nhiều."

Phó Lận Chinh kéo dài giọng ồ một tiếng, "Cũng được, em nói hiểu lầm thì là hiểu lầm vậy, tôi còn nói được gì nữa."

"...?"

Dung Vi Nguyệt siết chặt cốc nước trong tay, nghiêm túc giải thích: "Tôi cũng chỉ thật thà coi anh là bạn cùng phòng thôi, ngoài ra anh đừng nghĩ nhiều."

Nụ cười trên môi Phó Lận Chinh nhạt đi vài phần.

Dung Vi Nguyệt liếc nhìn sợi dây chuyền Cuban trên cổ anh, cảm thấy hiểu lầm này nhất định phải giải quyết: "Phiền anh tháo sợi dây chuyền này ra trả lại cho tôi."

Phó Lận Chinh sa sầm mặt liếc cô: "Em có lịch sự không đấy? Quà tặng người ta rồi còn đòi lại à?"

"Không phải... ý tôi là tôi mang đi trả, đổi cho anh một sợi mới được không?"

"Em không biết à, hãng này hàng bán ra miễn đổi trả."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!