logo
Tìm nhanh
TRUYỆN HOÀN
>> ÂM THẦM CHÁY BỎNG
>>CHƯƠNG 19
0 thích
0 không thích
Lời nói của Phó Lận Chinh vô cùng vi diệu.
Như thể đang hỏi, cô có hài lòng với anh không...
Cách gọi "chồng vợ" quá thân mật, Dung Vi Nguyệt siết chặt cốc nước, trái tim như bị đun nóng đến mức sôi sùng sục như trà sữa nóng, đôi mắt long lanh khẽ gợn sóng.
Nhưng có lẽ anh chỉ thuận miệng hỏi thôi, là cô tự mình đa tình rồi...
Dung Vi Nguyệt nhìn sang chỗ khác, dập tắt những suy đoán khác, mím môi, khách quan trả lời câu hỏi này: "Tôi không hài lòng lắm."
Cô lầm bầm chậm rãi: "Tôi hy vọng chồng tôi chọn năm trăm triệu, đây là tài sản sau hôn nhân của chúng tôi, như vậy tôi sẽ có 250 triệu, tâm trạng tôi chắc chắn sẽ tốt lên, cũng không cần anh ấy dỗ dành."
Phó Lận Chinh: "..."
Nghê Âm bật cười thành tiếng, vỗ vai Dung Vi Nguyệt: "Chị Vi Nguyệt em cũng giống chị hahaha! Có nhiều tiền như vậy còn cần đàn ông làm gì, anh à, cái kiểu cuồng vợ như anh thì ra chỗ khác chơi đi!"
"..."
Phó Lận Chinh liếc xéo một cái, cạn lời với hai người dung tục này.
Có anh chẳng phải quan trọng hơn năm trăm triệu sao? Huống chi anh đâu chỉ có năm trăm triệu.
Trò chuyện một lúc, Nghê Âm nói phải về đoàn phim rồi, lát nữa còn phải tập kịch bản với các diễn viên, chủ yếu cô ấy nghĩ ở đây mãi làm bóng đèn cũng không hay.
Lúc đi, trái cây và bánh ngọt cô ấy thích ăn mà Phó Lận Chinh vừa mua cũng được giao tới, anh đưa cho Nghê Âm: "Gặp chuyện gì thì nói với anh, đừng có cố chịu đựng một mình nghe chưa? Tên Tống Chiêm kia không đáng tin thì đá hắn đi cho anh, nhà mình không nuôi nổi em cả đời chắc?"
Nghê Âm không dựa vào tài nguyên của gia đình, hiện tại một mình lăn lộn trong giới giải trí, mỗi ngày đều rất vất vả.
Nghê Âm mỉm cười nhận lấy: "Anh, anh yên tâm đi, em sẽ tự chăm sóc tốt cho bản thân mà, anh và bố mẹ đều ở bên cạnh em còn gì. Hơn nữa anh vẫn nên lo lắng cho bản thân mình nhiều hơn đi, mau chóng thoát ế, già đầu rồi mà vẫn là lão trai tân."
"..."
Nghê Âm liếc nhìn Dung Vi Nguyệt, cười tủm tỉm với Phó Lận Chinh. Người đàn ông bất lực gõ nhẹ vào đầu cô ấy, "Nói mãi không dứt phải không, về quay phim của em đi."
Đến huyền quan, Nghê Âm kéo tay Dung Vi Nguyệt, vẫy tay với Phó Lận Chinh: "Anh vào trước đi, em còn mấy câu thì thầm muốn nói với chị Vi Nguyệt."
Phó Lận Chinh nheo mắt: "Em lại định nói linh tinh cái gì?"
"Chuyện riêng tư của con gái bọn em không được à?"
Phó Lận Chinh đành phải đi vào phòng khách. Nghê Âm thay giày xong, cười dịu dàng với Dung Vi Nguyệt: "Chị Vi Nguyệt, rất vui vì chị đã trở về Kinh Thị. Trước đây nhắn tin Wechat cho chị mà chị không trả lời, em buồn mất một thời gian dài đấy, hồi cấp ba em thích chị lắm..."
Hồi đó cả hai đều tham gia lớp bồi dưỡng Olympic Toán của trường. Có lần Nghê Âm bị viêm ruột thừa cấp tính, Dung Vi Nguyệt nghỉ học đưa cô ấy đến bệnh viện chăm sóc. Cô ấy tham gia cuộc thi múa, Dung Vi Nguyệt mua trà sữa và bánh ngọt để cổ vũ cho cô ấy. Có lúc tâm trạng cô ấy không tốt, Dung Vi Nguyệt còn trò chuyện cùng cô ấy, giống như một người chị gái tâm lý vậy.
Cho dù không có Phó Lận Chinh, cô ấy vẫn sẽ rất thích người chị này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!