Chương 18: (Vô Đề)

Trước đây Dung Vi Nguyệt ghét nhất nghe thấy hai từ "về nhà". Nhà đối với cô là chiếc lồng giam tù túng và ngột ngạt, chỉ có sự giáo dục áp đặt và những lời trách mắng cay nghiệt. Sau khi tốt nghiệp, cô trở về Bắc Kinh vì công việc là lựa chọn bắt buộc, nhưng cô không kiên quyết về nhà ở, thà rằng tự mình thuê nhà bên ngoài.

Căn nhà thuê trước kia đối với cô không có cảm giác thân thuộc, mà nơi cô đang sống cùng Phó Lận Chinh hiện tại đối với cô cũng chỉ là nhà của người khác.

Nhưng lúc này Phó Lận Chinh lại nói, chúng ta về nhà.

Căn nhà lạnh lẽo kia dường như mang theo hơi ấm, cứ như thể đó là... ngôi nhà chung thuộc về hai người bọn họ.

Trái tim cô như lớp vỏ bánh tart trứng được nướng phồng lên bởi gió nóng, ngẩn ngơ một lúc, cho đến khi giọng nói lười biếng của Phó Lận Chinh kéo cô về thực tại:

"Thất thần cái gì đấy, còn không đi?"

Dung Vi Nguyệt hoàn hồn, đi theo anh bước vào màn mưa như trút nước.

Không đeo kính, nhìn cái gì cũng mờ ảo, huống chi là trong ngày mưa u ám. Mắc chứng quáng gà nhẹ, cô khẽ nắm chặt vấu váy, giày cao gót căng thẳng giẫm xuống từng bậc thang.

Cô định cẩn thận bước tiếp xuống dưới, bỗng nhiên một lực đạo mạnh mẽ luồn qua dưới mông, nhấc bổng cả người cô lên không trung.

Phó Lận Chinh một tay cầm ô, một tay nhẹ nhàng bế cô lên, đi xuống dưới. Dung Vi Nguyệt hoảng sợ vội vàng ôm lấy vai anh, "Phó Lận Chinh..."

Giọng cô nhỏ nhẹ mềm mại như mèo con, nũng nịu rơi vào tai anh. Mùi hương chanh quất thanh ngọt đặc biệt ập vào mặt, là mùi hương tìm khắp thị trường cũng không thấy, thân thể cũng thật mềm mại, như không xương.

Cô đỏ mặt ngơ ngác, "Anh thả tôi xuống đi..."

Trong lòng Phó Lận Chinh bốc lên ngọn lửa khô nóng, nhìn sang chỗ khác mở miệng, giọng nói khàn khàn: "Em đi chậm như thế, ông đây che ô cho em còn phải lững thững đi theo, em tưởng tôi là vệ sĩ của em à?"

Đầu ngón tay cô khẽ túm lấy áo anh, tim đập loạn nhịp như hươu chạy, môi đỏ mấp máy nhưng không nói nên lời.

Được rồi, đúng là cô đi chậm thật...

Người đàn ông bước đi vững vàng xuống bậc thang, cô gần như ngồi trên một cánh tay của anh, nhưng anh lại vô cùng nhẹ nhàng thoải mái, sức lực dường như còn lớn hơn hồi cấp ba, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo đua xe toát lên hormone bùng nổ.

Hồi cấp ba, anh cũng thường xuyên bế cô lên hôn như vậy.

Có lần nam sinh tập luyện xong trở về, để trần nửa thân trên rắn chắc, chỉ mặc quần túi hộp, nhấc bổng cô đang xem phim ở phòng khách bằng một tay, bế cô vùi thẳng vào trong phòng đi lại, như chơi bạt nhún, tung cô lên rồi lại đỡ lấy.

Cuối cùng lồng ngực anh đầy mồ hôi, gân cổ nổi lên, ấn cô lên tường hôn, hơi thở nặng nề than thở: "Bé cưng, sướng quá."

Cô bám chặt trong lòng anh, nức nở nũng nịu. Cơn mưa trên đầu, cũng giống như cơn mưa cô trút xuống ngày hôm đó, làm ướt đẫm một mảng lớn quần anh.

Dung Vi Nguyệt dập tắt hồi ức kiều diễm, vành tai nóng bừng, nằm im bất động để anh bế. Giọng nói của Phó Lận Chinh truyền đến: "Xe em đỗ ở đâu."

"Tôi bắt xe đến, xe của tôi hỏng rồi."

"Ồ." Giọng điệu anh lười biếng.

Dung Vi Nguyệt nhìn thấy phía bên kia đường dưới bậc thềm, đèn xanh đang đếm ngược nhấp nháy: 15, 14, 13, 12, 11...

Siêu xe của Phó Lận Chinh đỗ ở đối diện, cô không nhịn được nhắc nhở: "Đèn xanh sắp hết rồi..."

Phó Lận Chinh ngẩng đầu nhìn thoáng qua, bước chân càng thêm chậm rãi.

Cuối cùng đi đến lề đường, còn lại ba giây, anh dừng lại.

?

Dung Vi Nguyệt không nhịn được lầm bầm: "Sao anh không đi nhanh lên chút? Vừa rồi rõ ràng qua được mà..."

Phó Lận Chinh cười khẩy: "Tôi bế em, tôi đi nhanh kiểu gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!