Năm lớp mười hai, Phó Lận Chinh vẫn luôn ở bên cạnh cô luyện đàn violin.
Có một khoảng thời gian bọn họ là bạn cùng bàn. Một hôm trong giờ Vật lý, cô lén xem bản nhạc violin, chẳng may làm rơi sách xuống gầm bàn. Giáo viên bước tới, trong lúc cô đang hoảng loạn, Phó Lận Chinh đã nhanh tay nhặt bản nhạc lên trước.
Thầy giáo Vật lý là một người đàn ông trung niên hói đầu nghiêm khắc, hỏi anh đang làm gì. Phó Lận Chinh lười biếng đứng dậy: "Thưa thầy, chẳng phải rõ ràng lắm rồi sao, dạo này em muốn tự học violin một chút."
Thầy giáo Vật lý biết anh thông minh, vừa yêu quý vừa đau đầu vì anh, "Đã là lúc nào rồi mà em còn học violin?!"
Nam sinh mặc sơ mi trắng quần đồng phục đen, dáng vẻ đẹp trai ngông nghênh, khóe môi nhếch lên nụ cười lười biếng: "Thưa thầy, bây giờ nhà trường đều yêu cầu học sinh phát triển toàn diện đức trí thể mỹ lao. Thầy xem các mặt khác em đều xuất sắc như vậy rồi, chẳng lẽ không được tự học một nhạc cụ để bồi dưỡng tình cảm sao? Em không thể trở thành người có khuyết điểm được."
Cả lớp cười ồ lên, thầy giáo Vật lý dùng sách đánh nhẹ vào vai anh, nén cười: "Đứng phạt cho tôi đến hết giờ!"
Tiết học tiếp tục, tim Dung Vi Nguyệt đập thình thịch. Ngẩng đầu lên liền thấy Phó Lận Chinh nửa dựa vào cửa sổ, lười biếng nhướng mày nhìn cô một cái, nốt ruồi đen trên mí mắt nhếch lên dưới ánh mặt trời, giấu đi ý cười.
Tan học, Phó Lận Chinh chặn cô ở chỗ ngồi: "Bé ngoan, phạt đứng thay em cả một tiết, em nên cảm tạ anh thế nào đây?"
Cô áy náy nói cảm ơn, "Em mời anh ăn kem que nhé?"
"Một cây kem que mà muốn đuổi anh đi à? Dung Vi Nguyệt em vô lương tâm thật đấy."
Trong đầu cô hiện lên những việc anh quấn lấy cô đòi làm trước đó, khuôn mặt thanh lãnh hơi đỏ lên: "Những cái khác không được..."
Anh cười, "Anh nghĩ ít nhất cũng phải ba cây kem, em tưởng tượng cái gì đấy? Đầu óc đen tối thế."
"..."
Tan học Phó Lận Chinh lôi cô đến tiệm tạp hóa, nhưng lại là anh mời cô ăn, "Không nhìn ra em còn biết kéo violin đấy."
Dung Vi Nguyệt cúi đầu: "Học từ nhỏ, nhưng ít khi luyện tập."
Nhìn thấy vẻ buồn bã thoáng qua trong đáy mắt cô, giọng điệu cà lơ phất phơ của anh thu lại vài phần: "Tại sao không có cách nào luyện tập."
Có lẽ do bị đè nén quá lâu, cô không kìm được mà tâm sự với người khác: "Bố em nói bây giờ em chỉ có thể tập trung chuẩn bị cho kỳ thi nghệ thuật, violin đối với em là thứ không đàng hoàng. Nếu em luyện tập ở nhà bị ông ấy biết được, ông ấy sẽ nổi giận."
Phó Lận Chinh cảm thấy nực cười: "Bố em đúng là giáo dục theo kiểu nhồi vịt, ngay cả thư giãn một chút cũng không được sao?"
Dung Vi Nguyệt nói cô muốn tham gia một cuộc thi violin cấp thành phố, sắp tới là vòng tuyển chọn trong trường. Phó Lận Chinh cúi người nhìn cô:
"Tối nay anh đưa em ra ngoài luyện đàn, thế nào?"
Thế là hơn tám giờ tối, cô đang làm bài tập trong phòng ngủ thì nhận được tin nhắn của Phó Lận Chinh. Cô lén khóa cửa phòng, chuyển đàn violin xuống cho nam sinh đứng dưới lầu trước, sau đó trèo lên cửa sổ.
"Dám nhảy không?"
Anh nhướng mày nhìn cô.
Dung Vi Nguyệt không chút do dự, nhảy thẳng xuống.
Cô mặc một chiếc váy dài màu củ sen nhạt, như đóa hồng kem rơi vào lòng anh. Phó Lận Chinh vững vàng đón lấy cô, khóe môi cong lên, tiếng cười lọt vào tai cô:
"Bé ngoan, gan em lớn thật đấy."
Cô nắm chặt cánh tay anh, tim vẫn còn đập thình thịch: "Thật ra em sợ anh không đỡ được, em sẽ bị gãy xương..."
Phó Lận Chinh xoa đầu cô, cúi đầu nhìn cô:
"Sao có thể chứ, anh sẽ mãi mãi đỡ được em."
Sau đó Phó Lận Chinh đưa cô đến tòa nhà nghệ thuật của trường, mở một phòng đàn dẫn cô vào, nói phòng đàn của trường có hạn, hiện tại chỉ có thể tranh thủ cho cô mỗi ngày hai tiếng, lần sau có thể đến luyện vào buổi sáng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!