Phó Lận Chinh vừa dứt lời, Dung Vi Nguyệt nhìn anh, trong lòng kinh ngạc.
Căn nhà ở Hòa Thịnh Đình là anh mới mua mấy tháng gần đây?
Sao có thể chứ, anh thế mà lại vung một cục 2600 vạn tệ mua căn nhà này, rồi chẳng bao lâu sau lại muốn cho thuê...
Phó Tắc Thừa bây giờ mới biết chuyện này, khiếp sợ: "Hòa Thịnh Đình? Đó chẳng phải là khu chung cư ngoài vành đai 5 sao? Cậu có bao nhiêu căn ở trung tâm thành phố, mua nhà ở ngoại ô làm gì?"
Dung Vi Nguyệt nhìn thấy người đàn ông đối diện nhướng mi mắt lên, đôi mắt đen đối diện với cô rực lửa, nóng bỏng, sâu không thấy đáy.
Như một đôi tay vô hình bóp chặt lấy trái tim cô, mang đến cảm giác chua xót đến nghẹt thở và run rẩy.
Hàng mi cô chớp chớp, cúi đầu mân mê ly rượu.
Vài giây sau, đối diện truyền đến tiếng cười khẽ như có như không, giọng nói trầm khàn vang lên: "Trường đua ở ngay gần đó, tiện cho việc tập luyện thôi."
Phó Tắc Thừa giơ ngón tay cái lên với anh: "Phó Lận Chinh, cậu giỏi, cậu đúng là nhiều tiền rảnh rỗi sinh nông nổi."
Hạ Tư Lễ uống một ngụm rượu, nhếch môi cảm thán: "A Chinh chẳng phải vẫn luôn như vậy sao, chỉ cần cậu ấy cảm thấy đáng giá, trả cái giá nào cũng không quan trọng."
Phó Lận Chinh cúi mặt, đầu ngón tay đeo nhẫn ở ngón út hơi run, anh ném ly rượu xuống, cầm lấy bật lửa và bao thuốc trên bàn trà đứng dậy, bỏ lại một câu:
"Mọi người chơi đi, tôi về phòng đây."
Người đàn ông bước ra khỏi phòng bao.
Cả phòng im lặng vài giây.
Phó Tiêu Doanh ngơ ngác: "Anh Lận Chinh sao thế? Anh ấy có vẻ không vui lắm, em đi xem anh ấy chút nhé?"
Phó Tắc Thừa kéo cô bé lại, "Thôi đi đừng thêm phiền..."
"Em quan tâm anh ấy mà."
Hạ Tư Lễ: "Em gái à, anh khuyên em đừng đi chuốc lấy bực vào người, bây giờ tâm trạng cậu ấy không tốt, đang ở trạng thái người lạ chớ gần đấy."
Phó Tiêu Doanh im lặng ngậm miệng.
Hạ Thiên Đường chuyển chủ đề: "Được rồi được rồi, chúng ta tiếp tục nào."
Tiếng người hòa lẫn với tiếng nhạc trong phòng bao trở nên ồn ào, Dung Vi Nguyệt lặng lẽ rũ mắt, nhìn lá bài trong tay, ánh mắt tối sầm lại.....
Bên ngoài màn đêm như mực, rừng núi im lìm dưới màn đen, từng cơn gió quét qua ngọn cây, lạnh thấu xương.
Cửa ban công phòng tổng thống khép hờ, gió lạnh cuốn theo bóng đêm gầm rú.
Ngoài ban công, Phó Lận Chinh ngồi khom lưng.
Ánh lửa màu cam nơi đầu thuốc lá lúc sáng lúc tối theo nhịp thở, làn khói trắng phả ra tan vào không trung. Người đàn ông chống khuỷu tay lên đầu gối, đốt sống cổ nhô lên rõ rệt, chiếc áo gió phác họa bóng lưng cô độc.
Nửa tiếng sau, cửa ban công phòng tổng thống bị mở ra.
Hạ Tư Lễ bước ra, quấn chặt áo khoác, hít hà một hơi khí lạnh: "Siêu nhân chịu lạnh à, trời lạnh thế này cậu cứ nhất quyết ngồi đây hút thuốc?"
Cậu ta kéo ghế ngồi xuống bên cạnh, Phó Lận Chinh dụi tắt đầu thuốc, giọng nói bị khói thuốc làm cho khàn đặc: "Kết thúc rồi à."
"Ừ, cậu đùng đùng bỏ đi, bọn tôi cũng mất hứng, hát hò mấy bài rồi bảo về nghỉ ngơi."
Phó Lận Chinh nhếch môi: "Không nhìn ra tôi quan trọng thế đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!