Chương 15: (Vô Đề)

Câu nói lười biếng cà lơ phất phơ của Phó Lận Chinh vừa dứt, Dung Vi Nguyệt lập tức buông tay ra như phải bỏng. Vừa xấu hổ, cô lại vừa được dịp mở rộng tầm mắt về độ tự luyến của người này.

Trời ơi, cô chỉ vô tình quên buông tay anh ra, mà anh có thể tự biên tự diễn thành cô muốn chiếm tiện nghi của anh...

Da mặt người này mỏng chỗ nào chứ, dày đến mức đạn bắn không thủng thì có.

Lúc này anh em nhà họ Hạ và Ân Lục đi chụp ảnh phía trước đã quay lại, "Hai người sao đi chậm thế, bọn tớ ngại chả dám làm phiền."

"A Chinh leo núi lúc nào cũng đi đầu, hiếm khi thấy rớt lại cuối hàng thế này. Vừa nãy bọn tôi thấy rồi đấy nhé, nắm tay nhau chặt phết nhỉ."

Gò má Dung Vi Nguyệt nóng bừng, giải thích: "Không có, là vừa rồi tớ suýt ngã, anh ấy chỉ đỡ tớ một chút thôi."

Người đàn ông nghe vậy cười khẽ một tiếng, lười biếng hùa theo một câu: "Đúng thế, tôi xưa nay vẫn luôn thích giúp đỡ người khác như vậy mà."

Dung Vi Nguyệt: "..."

Ba người kia nín cười nhìn thấu nhưng không nói toạc ra, tiếp tục đi về phía trước đến quầy bán vé cáp treo, ngồi đợi mấy người bạn khác ở sảnh chờ dành cho du khách.

Rất nhanh một giọng nam thật thà mang theo ý cười vang lên:

"Mọi người ở đây à, tôi tới rồi đây!"

Giọng nói này hơi quen tai, Dung Vi Nguyệt quay đầu lại, nhìn thấy là bạn học cùng lớp năm lớp mười hai, Hồ An.

Hồ An là một học bá khối tự nhiên, hồi cấp ba cao to mập mạp, mọi người đặt biệt danh là Anh Hạt Dẻ, tính tình thật thà dễ thương, cũng là anh em tốt với nhóm Phó Lận Chinh. Da cậu ấy trắng trẻo, khi cười lộ hàm răng trắng bóc trông rất ngố, nhìn qua thì tưởng đầu óc đơn giản tứ chi phát triển, nhưng thực tế lại rất thông minh, thường xuyên cùng Dung Vi Nguyệt đi thi Olympic Toán, thành tích ngang ngửa nhau.

Ân Lục kinh ngạc vỗ tay Dung Vi Nguyệt: "Hồ An gầy đi nhiều quá! Con trai 18 thay da đổi thịt, không nhận ra luôn!"

Hồ An bây giờ như trổ mã, cao gầy dong dỏng, đeo balo leo núi mặc áo nỉ quần thể thao, trên người có chút đường nét cơ bắp. Hồ An chào hỏi Dung Vi Nguyệt, lại nhìn về phía Ân Lục, nở nụ cười hơi e thẹn:

"Ân Lục, lâu rồi không gặp."

Ân Lục mỉm cười chào hỏi cậu ấy: "Anh Hạt Dẻ, bây giờ cậu càng ngày càng đẹp trai nha. Ấy xin lỗi tớ quen mồm gọi biệt danh cậu..."

Hồ An cười: "Không sao, vẫn có thể gọi tớ như vậy."

Hạ Thiên Đường chia cam cho cậu ấy: "Còn tưởng anh bị giữ lại công ty tăng ca, tối nay mới đến được chứ."

Hồ An nhận lấy, ngồi xuống cạnh Phó Lận Chinh: "Viết code xong cái là anh chuồn luôn."

Hạ Tư Lễ trêu chọc: "Hôm nay dù có dầu sôi lửa bỏng nó cũng phải chạy tới, gặp bạn học cũ quan trọng lắm đấy."

Mặt Hồ An nóng lên, Ân Lục nói: "Còn nhớ Tết Dương lịch năm lớp mười hai Phó Lận Chinh tổ chức cho chúng ta đi leo núi, Anh Hạt Dẻ thế mà lần đầu tiên trốn lớp luyện thi tiếng Anh cấp tốc, leo núi suốt dọc đường còn học từ vựng, sau đó vở còn bị rơi xuống dưới nữa chứ hahaha."

Hồ An cười: "Lần này là do lâu quá không gặp cậu và Vi Nguyệt rồi. Anh Chinh hai hôm trước nửa đêm còn gọi điện thoại bảo với tớ là Vi Nguyệt đang sống cùng cậu ấy, tớ còn đang định hỏi bao giờ qua đó làm khách đây."

Dung Vi Nguyệt: ?

Phó Lận Chinh: "..."

Phó Lận Chinh ho khan, lạnh lùng liếc xéo cậu ấy: "Nửa đêm nửa hôm cậu nằm mơ cái gì đấy? Ai nói với cậu?"

Hồ An: ???

Rõ ràng là cậu nói mà!

Cậu ấy đang định mở lịch sử trò chuyện ra, một giọng nữ ngọt ngào vang lên: "Anh, qua đây, anh Lận Chinh bọn họ ở đây này!"

Một thiếu nữ buộc tóc hai bên chạy tới, Hạ Tư Lễ nhìn thấy cô bé: "Tiểu Doanh, sao em cũng tới đây? Hôm nay em không đi học à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!