Bành Thanh Thời kinh ngạc trừng lớn mắt, Dung Vi Nguyệt cũng khiếp sợ liếc nhìn Phó Lận Chinh.
Khoan đã, sao người này lại nói cứ như thể cặp đôi đang sống chung thế này?!
Cô lập tức giải thích: "Tớ đang thuê chung nhà với anh ấy, chỉ là bạn cùng phòng thôi."
Ánh mắt Bành Thanh Thời đảo qua lại giữa hai người, vẫn khó tin: "Vi Nguyệt, sao cậu có thể thuê chung với cậu ta..."
Đôi mắt lạnh lẽo của Phó Lận Chinh ánh lên ý cười: "Liên quan gì đến anh? Anh Bành sống ở Thái Bình Dương à, quản rộng thế?"
Bành Thanh Thời: "..."
Hô Hô như nhìn thấy kẻ địch, sủa gâu gâu đầy vẻ hung dữ với Bành Thanh Thời, đôi tai lông xù trắng pha nâu đung đưa như bông gòn.
Phó Lận Chinh giữ nó lại, lười biếng quát: "Hô Hô, đây là bạn của mẹ mày, không được vô lễ với người ngoài như thế."
Bành Thanh Thời: "..."
Bầu không khí thực sự quá kỳ quái, đầu Dung Vi Nguyệt sắp nổ tung, vội vàng nói với Bành Thanh Thời: "Tớ đi đây, cậu cũng về đi."
Bành Thanh Thời mấp máy môi, lời đến bên miệng lại nuốt xuống, khàn giọng nói: "Được, cậu nghỉ ngơi sớm đi."
Sau khi anh ấy rời đi, Dung Vi Nguyệt nhìn về phía vị Thái tử gia lười biếng ngông nghênh bên cạnh, gò má hơi nóng: "Phó Lận Chinh, anh có thể đừng nói linh tinh với người ngoài được không?"
"Sao thế, chẳng lẽ tôi nói không đúng à?"
Phó Lận Chinh bày ra vẻ mặt nghiêm túc giảng giải đạo lý: "Không phải ăn cơm trên cùng một bàn sao? Không phải đều sống ở phòng 3401 tòa nhà số 3 sao? Chìa khóa nhà không phải chúng ta mỗi người một cái à?"
Dung Vi Nguyệt: "..."
Người đàn ông rũ mắt nhìn cô, giọng điệu lười biếng ngông cuồng rót vào tai cô: "Không phải em cũng nói rồi sao, chỉ là quan hệ bạn cùng phòng đơn thuần, hay là em suy diễn linh tinh rồi? Vậy em phải tự kiểm điểm lại vấn đề của mình đi."
"..."
Tại sao người này lại đáng đánh đòn thế chứ?
Dung Vi Nguyệt không muốn để ý đến anh, đột nhiên cảm thấy ống quần truyền đến cảm giác nhột nhạt. Cúi đầu nhìn xuống, thế mà lại là Hô Hô chủ động sán đến chân cô, đang cẩn thận từng li từng tí ngửi mùi trên người cô.
Tối nay nó mặc một bộ đồ bò sữa lông xù, trông như cái bánh nếp Oreo cắn dở, lông trên trán được kẹp ngược ra sau bằng một cái kẹp tóc hình gấu trúc nhỏ, đôi mắt long lanh chớp chớp như sao trời.
Đừng nói chứ, Phó Lận Chinh cũng biết cách ăn diện cho nó ghê.
Tim Dung Vi Nguyệt tan chảy ngay lập tức, cong mắt cười. Phó Lận Chinh đút tay túi quần đi về phía xe: "Đi thôi, về nhà."
"A, không phải bảo đi dắt Hô Hô đi dạo sao?"
"Dung Vi Nguyệt, em có thể có chút lương tâm được không, đợi em dưới lầu nửa tiếng đồng hồ, đi tuần tra quanh khu chung cư ba vòng rồi, bảo vệ còn chẳng chăm chỉ bằng bọn tôi. Còn đi dạo nữa trời lạnh thế này em định làm bố con tôi chết cóng à?"
"..."
Cô hơi buồn cười: "Đó chẳng phải do anh tự quên mang chìa khóa sao?"
Trách được cô chắc?
"Phải, còn phải cảm ơn em đã quay lại giải cứu bố con tôi, muộn thêm chút nữa là em thu hoạch được hai tảng băng điêu khắc một người một chó rồi."
Khóe môi cô cong lên một độ cung rất nhỏ, ngồi xổm xuống v**t v* Hô Hô: "Hô Hô mày có lạnh không? Ôm mày được không nào..."
Phó Lận Chinh cười khẩy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!