Chương 12: (Vô Đề)

Hồi nhỏ Dung Vi Nguyệt thường sống cùng bà nội, lúc đó nhà bà nội có nuôi một chú chó Bichon, cô cực kỳ thích, ngày nào cũng phụ trách chuyện ăn uống vệ sinh của nó, dắt nó đi dạo, đi xem các ông trong ngõ chơi cờ, hoặc là ôm nó ngồi hóng mát dưới gốc cây hồng trong tứ hợp viện, đến ngủ cũng phải ngủ cùng nhau.

Sau này chú chó Bichon mất, cô buồn bã một thời gian dài. Sau khi em trai ra đời, vì em bị dị ứng lông chó nên trong nhà không nuôi chó nữa.

Mãi đến sau kỳ thi đại học, có một hôm Phó Lận Chinh đưa cô đến một trại chó, nói rằng đây là bất ngờ tốt nghiệp dành cho cô: "Không phải em thích cún con sao, chúng ta cùng nhau nuôi một con, anh sẽ cùng em nuôi nó lớn lên từ từ, được không?"

Dung Vi Nguyệt tràn đầy vui sướng, liếc mắt một cái đã ưng ý ngay một bé Maltese đực màu trắng, nhóc con mới hai tháng tuổi, toàn thân trắng như tuyết, chỉ có trên tai vương chút màu nâu nhạt, đôi mắt đen láy như đá quý không chút vẩn đục lấp lánh sáng ngời, vừa được ôm liền rúc vào lòng cô.

Tim cô như tan chảy, đôi mắt cong cong nhìn về phía Phó Lận Chinh: "Nó đáng yêu quá đi..."

Phó Lận Chinh cười, "Vậy chúng ta nuôi nó."

Cún con được đón về căn hộ của Phó Lận Chinh an trí. Cô phát hiện vẫn chưa đặt tên cho nó, Phó Lận Chinh nhìn cục bông nhỏ đang ngơ ngác nằm bò trên thảm nhìn ngó xung quanh, trêu chọc: "Ngốc nghếch giống hệt em, gọi là 'Hô Hô' đi."

Dung Vi Nguyệt chạy tới đánh anh, nói mình không hề ngốc. Phó Lận Chinh cười kéo cô vào lòng, "Nguyệt Nguyệt nhà anh ngốc nhất."

Cô kiêu ngạo nói: "Thôi bỏ đi, Hô Hô thì Hô Hô vậy, cũng đáng yêu phết, chủ yếu là khá giống anh..."

Sau này chia tay, cô đến Hàng Châu học đại học, để lại chú chó bên cạnh Phó Lận Chinh, từ đó chưa từng gặp lại.

Lúc này Dung Vi Nguyệt bước ra khỏi thang máy với vẻ mặt ngơ ngác, đến bãi đỗ xe ngầm, đạo diễn đã rời đi trước, cô không nhịn được tìm Phó Lận Chinh xác nhận:

"Con chó trong ảnh... là Hô Hô sao?"

Phó Lận Chinh cúi đầu nhìn cô một cái, nhướng mày: "Ồ, hiếm thấy đấy, em còn nhớ cơ à."

Lời này mang ý châm chọc rõ ràng, gò má cô hơi nóng lên: "Tai rất giống, liếc mắt cái là nhận ra ngay. Tôi tưởng..."

"Tưởng cái gì."

"Tưởng... sau này anh đã tặng nó cho người khác nuôi rồi."

Cô tưởng sau khi chia tay anh ghét cô, nên ngay cả chú chó mang theo ký ức chung của hai người, anh cũng sẽ không giữ lại bên mình.

Phó Lận Chinh cười khẩy liếc cô: "Cái của nợ đó người khác nuôi nổi sao? Ông đây một tay bón cơm một tay dọn phân nuôi nó lớn, không giống ai đó vô lương tâm, gặp lại lâu như vậy rồi mà một câu cũng không thèm hỏi."

"..."

Dung Vi Nguyệt tự dưng có cảm giác tội lỗi như "bỏ rơi con cái". Chủ yếu là sau khi gặp lại cô chưa tìm được cơ hội thích hợp để hỏi, cũng cảm thấy bản thân không có tư cách để hỏi.

"Vậy Hô Hô bây giờ vẫn khỏe chứ?"

"Sao mà không khỏe được, ăn ngon ngủ kỹ, vừa về đến nhà là dính người sấn tới, chơi với nó hai tiếng đồng hồ cũng không biết mệt, già đầu rồi mà thể lực vẫn sung mãn lắm. Chỉ là bình thường thiếu giáo dục, còn khó hầu hạ hơn cả tôi, tính khí công tử bột lớn lắm."

Cô tưởng tượng ra cảnh đó, đáy mắt không kìm được cong lên ý cười nhạt: "Vậy căn nhà Đường Đường nhắc tới trên vòng bạn bè anh muốn cho thuê, chú chó cần giúp chăm sóc chính là Hô Hô sao?"

Phó Lận Chinh thong thả nhìn cô: "Dung Vi Nguyệt, em quan tâm chuyện của tôi thế à?"

Cô chột dạ: "Không có, tôi chỉ tình cờ lướt thấy thôi..."

Đi đến bên cạnh siêu xe, Phó Lận Chinh ấn chìa khóa xe: "Tôi thường xuyên phải đi tỉnh khác tập luyện thi đấu, không ở nhà, Hô Hô đi theo tôi ra ngoài cũng không thích ứng được. Cậu trợ lý chăm sóc nó trước đây nghỉ việc rồi, vẫn chưa tìm được người mới."

Vậy là nhà anh vẫn chưa cho thuê được sao?

Phó Lận Chinh thản nhiên nói: "Thôi bỏ đi, không tìm được người thì gửi nuôi ở cửa hàng thú cưng vậy. Dù sao bao nhiêu năm nay không có mẹ thương không có mẹ yêu, đi theo tôi cũng quen rồi, nó cũng kiên cường lắm."

"..."

Trong lòng cô dao động, rối rắm nắm chặt tập tài liệu. Phó Lận Chinh lên xe khởi động xe, cô nghĩ đến điều gì đó liền chạy tới: "Đúng rồi, ảnh Hô Hô có thể gửi cho tôi một chút không? Đáng yêu quá, tôi cũng muốn lưu lại."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!