Chương 10: (Vô Đề)

Tiếng chất vấn lạnh lùng trầm thấp của Phó Lận Chinh nặng nề vang lên, cuộc thi đột ngột bị tạm dừng, cả hội trường sợ hãi im phăng phắc.

Anh cầm lấy văn bản quy tắc bên cạnh, quét mắt nhìn xuống dưới đài, mang theo áp lực bẩm sinh của kẻ bề trên. Trong sự yên tĩnh, giọng nam run rẩy của Đỗ Hải Tân vang lên: "Tổng giám đốc Phó, là tôi đề nghị... Tôi nghĩ rằng làm trực tiếp tại chỗ sẽ nhìn thấy trình độ chế tác của ba studio một cách trực quan hơn..."

"Tay cô ấy sưng thành như vậy ông không nhìn thấy à? Để một người bị viêm bao gân thao tác đèn khò nhiệt độ cao, xảy ra chuyện ai chịu trách nhiệm? Quy trình đã được phê duyệt chưa? Cam kết an toàn đã ký chưa?"

Cơn giận của Phó Lận Chinh bùng lên, ánh mắt dưới hàng lông mày rậm đứt đoạn sắc bén vô cùng.

Đỗ Hải Tân chính vì nhìn thấy tay Dung Vi Nguyệt bị thương nên mới đề xuất thi thêm vòng phụ tạm thời để tạo cơ hội cho Thúy An thể hiện. Ai ngờ ông chủ lớn đột nhiên xuất hiện còn nổi giận lôi đình. Trán ông ta toát mồ hôi hột, yếu ớt giải thích: "Là cô Dung kiên quyết muốn thi đấu, tôi thấy cô ấy cũng có thể chịu đựng được..."

Hướng An Duyệt ở bên cạnh cũng không nhịn được lên tiếng khuyên can: "Tổng giám đốc Phó, anh hiểu lầm rồi, thật ra ban đầu đạo diễn Đỗ cũng đồng ý để Tình Nguyệt Các hoãn lại việc chế tác..."

Phó Lận Chinh quay sang nhìn Dung Vi Nguyệt, Dung Vi Nguyệt nhạt giọng nói: "Họ nói rồi, hoãn lại cũng được, nhưng phải trừ điểm. Lấy cái này ra uy h**p tôi, tôi cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể tham gia thi đấu thôi."

Đỗ Hải Tân: "..."

Sắc mặt Đỗ Hải Tân khó coi, Hướng An Duyệt nhíu mày nói: "Sao lại gọi là uy h**p chứ, đây vốn dĩ là công bằng..."

Lời Hướng An Duyệt còn chưa dứt, một tập tài liệu đã bị ném xuống đất ngay trước mặt cô ta.

"Bộp ——"

Cô ta sợ hãi hét lên một tiếng, người run rẩy. Đôi mắt đen của Phó Lận Chinh u ám: "Cô là cái thá gì, nói thêm một câu nữa thử xem?"

Ánh mắt xung quanh đổ dồn về phía này, Hướng An Duyệt cảm thấy sự sỉ nhục ngập trời ập xuống đầu, sắc mặt trắng bệch khó coi.

Phó Lận Chinh lạnh lùng hỏi: "Các người tổ chức buổi đề xuất như thế này đấy hả?"

Đỗ Hải Tân tim đập chân run, vội vàng xin lỗi: "Tổng giám đốc Phó xin lỗi là tôi suy nghĩ chưa chu toàn, cô Dung tôi xin lỗi cô..."

Ông ta cúi người đến mức mỡ bụng dồn lại thành một cục, chỉ thiếu điều quỳ xuống. Đạo diễn và nhà sản xuất cũng vội vàng bước lên bục xin lỗi: "Tổng giám đốc Phó, là chúng tôi cân nhắc chưa kỹ, sắp xếp chưa thỏa đáng. Vậy tác phẩm của cô Dung sẽ chuyển sang làm offline sau, cuộc thi tạm dừng trước đã, chúng tôi lập tức đưa cô đến bệnh viện kiểm tra..."

Lời đạo diễn còn chưa dứt, Dung Vi Nguyệt nói:

"Không cần tạm dừng, tôi có thể hoàn thành."

Phó Lận Chinh nhíu mày nhìn cô: "Tay em không cần nữa à?"

"Tôi không sao," Dung Vi Nguyệt chạm mắt với Đỗ Hải Tân và Hướng An Duyệt, nhếch môi, "Đã theo đuổi sự công bằng, vậy tôi vẫn nên làm xong ngay tại chỗ, không phụ sự kỳ vọng của họ, đỡ cho lại có người sau lưng dùng những lý do khác để ngáng chân Tình Nguyệt Các, đúng không?"

Hướng An Duyệt trừng mắt nhìn cô, tức giận bấm móng tay vào lòng bàn tay. Dung Vi Nguyệt nhìn về phía Phó Lận Chinh, thản nhiên nói: "Tôi thật sự có thể làm được."

Phó Lận Chinh nhìn cô, đôi mắt đen cuộn trào cảm xúc nóng rực.

Anh thật sự rất muốn ngắt quãng cuộc thi đưa cô đi, giải quyết mọi khó khăn cho cô, anh vô điều kiện đứng về phía cô. Cho dù không hợp tác được, anh sẽ tìm cho cô những bộ phim truyền hình tốt hơn, tài nguyên tốt hơn, tất cả các mối quan hệ của anh đều có thể trải đường cho cô.

Nhưng cô là Dung Vi Nguyệt, cô có sự kiêu ngạo, sự bướng bỉnh và kiên trì của cô. Hồi cấp ba cô đã không dễ dàng cúi đầu khuất phục trước bất kỳ ai hay bất kỳ chuyện gì, ngay cả anh cũng không lay chuyển được.

Nhìn đôi mắt kiên định và trong trẻo của cô, trái tim Phó Lận Chinh đập mạnh liên hồi, cuối cùng khàn giọng nói: "Khó chịu thì đừng cố quá, có thể dừng lại bất cứ lúc nào."

Cuối cùng Dung Vi Nguyệt tiếp tục hàn, những sợi tóc con rủ xuống che khuất một nửa sườn mặt dịu dàng của cô. Động tác của cô dứt khoát, hơi thở đều đặn, vết thương trên tay đỏ ửng nhưng động tác không hề có chút do dự nào.

Đầu ngón tay luồn lách giữa những sợi bạc, cô như đang dệt nên một dải ánh sáng. Ánh mắt xung quanh dường như đều bị ngăn cách bởi một lớp màng vô hình, cô chỉ đắm chìm trong sự chính xác của mỗi lần tết dây và gắn kết.

Đánh bóng, mài giũa, từng bước tôi luyện ra vẻ đẹp tuyệt mỹ nhất của kim loại.

Cô dịu dàng mà kiên định, ngưng kết hình bóng của hàng ngàn hàng vạn nghệ nhân nước lớn.

Rất nhiều người nhìn theo, bị thực lực và sự kiên trì của cô làm cảm động, không khỏi tán thưởng. Mà bên cạnh, máy móc của Thúy An gặp trục trặc, việc chế tác bị gián đoạn, cuống cuồng lo lắng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!