Đêm Trung thu, một vầng trăng tròn.
Hai đứa trẻ chưa lớn cùng nhớ thương mẫu thân, đẫm lệ nhìn nhau.
Sau này, mỗi năm vào ngày sinh thần hay lễ tết lớn nhỏ của Thẩm Xác, ta đều làm mấy món hắn thích ăn, để dành cho hắn một bàn.
Đợi hắn tham gia xong yến tiệc mà lão gia sắp xếp.
Lại đến chỗ ta ăn một bữa.
Thấm thoắt sáu năm đã trôi qua.
Ta không còn thấy Thẩm Xác đỏ mắt bao giờ nữa.
Theo năm tháng trưởng thành, hắn ngày càng lãnh đạm, trên người luôn mang theo cảm giác xa cách.
Ngay cả khi Thẩm lão gia qua đời.
Thẩm Xác cũng không rơi một giọt nước mắt nào.
Nhưng lúc này đây.
Thẩm Xác rõ ràng đang cười, nhưng khóe mắt lại từ từ ửng đỏ.
--- Chương 4 ---
Ta vội vàng trả lại miếng ngọc cho hắn.
"Đây là vật mẫu thân để lại cho ngươi, để bảo hộ ngươi bình an, ta không thể nhận!"
"Thẩm Xác, ta không phải hạng người tham tài hưởng lạc, ta có thể tự nuôi sống bản thân."
"Chỉ là..."
Chỉ là đống hỗn độn ở Dương Châu kia, một mình ngươi đi đối mặt, bên cạnh chẳng có lấy một người săn sóc.
Nếu gặp phải kẻ khó dây dưa, rồi lại động thủ với ngươi.
Ngươi biết phải làm sao?
Thẩm Xác giơ tay, nhẹ nhàng lau đi giọt lệ nơi khóe mắt ta.
"Ta biết Tiểu Tửu là một cô nương có cốt cách, có bản lĩnh, miếng ngọc bội này, coi như ta muốn để lại một niệm tưởng bên cạnh nàng vậy."
--- Chương 8 ---
Rời khỏi thư phòng.
Tâm hồn ta bất định.
Nhìn thấy hoa mai nở rộ trong vườn.
Chợt nhớ đến năm mười sáu tuổi ấy, Thẩm Xác đã cứu ta một mạng.
Khi đó ta đã ở Thẩm trạch ăn không ngồi rồi được ba năm.
Thẩm lão gia dường như đã quên mất sự hiện diện của ta.
Trái lại, Thẩm Xác thường xuyên đến tìm ta chơi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!