Chương 9: Tình yêu chợt đến, như cơn mưa ngang qua trưa hè nắng chói

Hàn Giang Khuyết lái xe đưa Văn Kha đến một bệnh viện ở gần đó, sau khi y tá trực ban kiểm tra qua vết thương trên tuyến thể của anh, đã không kiềm nổi mà lườm nguýt người bên cạnh một cái: "Anh làm Alpha cái kiểu gì vậy? Omega trong giai đoạn này yếu ớt đến thế nào anh không biết hay sao?"

Sắc mặt Văn Kha tái dại, nhanh chóng giải thích: "Là do tôi không cẩn thận, đúng phải cạnh tủ thôi —— không phải lỗi của cậu ấy."

Cô y tá kia chỉ giận không nói được anh, vừa chủ động chuẩn bị hết các dụng cụ để xử lý vết thương, vừa nói: "Chính vì có những Omega cái gì cũng được như anh, mới có thể khiến đám Alpha được nuông chiều thành hư như vậy được đó.

Tôi có nói đến chuyện vết thương bị đụng vào sao? Vừa nhìn sắc mặt của anh là tôi đã biết ngay, những ngày qua cho dù đang trong kỳ suy yếu nhưng anh toàn phải dựa vào việc uống thuốc giảm đau mới cho thể vượt qua, người Alpha này căn bản không ở bên cạnh anh đúng không?

Văn Kha muốn giải thích, nhưng nhất thời lại cảm thấy nếu ở trước mặt Hàn Giang Khuyết, nhắc quá nhiều đến những chuyện liên quan đến Trác Viễn thì cũng không ổn lắm, nên anh tạm thời không tiếp tục câu chuyện nữa.

Cô y tá vừa nói vừa bảo Văn Kha quay qua chỗ khác, sau đó mới đổ cồn lên miếng bông đã kẹp sẵn rồi sát trùng vết thương cho anh, tuy rằng động tác không hề mạnh bạo nhưng vẫn khiến Văn Kha không tự chủ được mà khẽ run lên một cái.

Hàn Giang Khuyết thấy thế không khỏi đứng bật dậy, nói: "Cô làm nhẹ thôi."

Hành động này của hắn, nhất thời lại khơi dậy sự bất mãn trong lòng cô y tá bé nhỏ, nòng súng lần thứ hai lại giương lên: "Bây giờ anh mới biết đau lòng à? Đều đã ly hôn với người ta rồi, có trách nhiệm một chút được không. Điều kiện tin tức tố của anh tốt như thế, nếu những ngày qua có thể chăm sóc cho anh ấy cẩn thận một chút, hiệu quả còn tốt hơn thuốc giảm đau nhiều.

Bây giờ anh ấy cũng sẽ không yếu đến mức này, thuốc giảm đau có rất nhiều tác dụng phụ, ảnh hưởng đến dạ dày còn khiến đầu óc lúc nào cũng mơ mơ màng màng, anh có biết không hả?

"Tôi..." Hàn Giang Khuyết ngừng lại một chút, cuối cùng chỉ nhỏ giọng nói: "Tôi không biết những điều này."

"Đây chính là vần đề đó, tại sao cái gì anh cũng không biết?" Cô y tá xử lý vết thương sau gáy cho Văn Kha xong, lại thay thuốc mới cho anh, tiếp theo đó là liên tục nã pháo quở trách:

"Sau khi phẫu thuật tách bỏ đánh dấu, thời kỳ suy yếu của Omega sẽ kéo dài trong khoảng một tháng, trong đó một hai tuần đầu là nghiêm trọng nhất. Bác sĩ kê cho hai người thuốc giảm đau, chỉ mang tính chất cấp cứu tạm thời khi Alpha không có ở bên cạnh, chứ không phải để anh ấy một ngày dùng hết lượng thuốc giảm đau được sử dụng, tự mình vượt qua tất cả như thế—— Tin tức tố của Alpha mới là yếu tố quyết định, bây giờ anh đã nhớ chưa?"

"Nhớ kỹ rồi." Hàn Giang Khuyết ngoan ngoãn nói.

Văn Kha nhịn đau ngẩng đầu lên, anh vốn là muốn thay Hàn Giang Khuyết biện bạch.

Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt hiếm khi phải ăn quả đắng của Hàn Giang Khuyết kia, không biết vì sao trong nháy mắt anh lại cảm thấy hơi buồn cười.

Nhớ đến thời cấp Ba, dáng vẻ người kia khi bị giáo viên chủ nhiệm lôi ra ngoài phê bình một mình——

Thiếu niên mặc trên người áo sơ mi đồng phục trắng như tuyết, vạt áo một bên nhét vào trong quần, bên còn lại thì thả ra ngoài, đúng là một bộ dáng thiếu niên đầu gấu.

Giáo viên chủ nhiệm cuộn tròn bài thi Toán lại, gõ vào đầu Hàn Giang Khuyết, vừa đánh vừa giận dữ quát lên: "Có mấy câu đơn giản thế này, trên lớp đã giảng qua không biết bao nhiêu lần, tại sao vẫn không biết làm? Không biết cũng không thử làm, còn nộp giấy trắng? Nộp giấy trắng hả?"

Khi đó Hàn Giang Khuyết là một chú sói con kiêu ngạo khó thuần, cho dù có bị mắng đến xấu hổ trong dãy hành làng, cũng phải miễn cưỡng duy trì bộ dáng chẳng sợ trời cũng chẳng sợ đất, ai cũng không phục.

Mười năm rồi, Hàn Giang Khuyết năm đó là người vĩnh viễn không bao giờ chịu thua, vậy mà bây giờ cũng sẽ biết ngoan ngoãn nói một câu "nhớ kỹ rồi".

Nghĩ tới đây, khóe miệng của Văn Kha không kiềm được mà cong lên, nhưng mà nụ cười mỉm này của anh, đồng thời lại cảm thấy có chút chua xót không sao giải thích được.

Quá khứ tựa như được phủ lên một tầng sáng ấm áp.

Những năm tháng tươi đẹp ấy, mỗi một lần nhớ lại đều cảm thấy rất không nỡ, tựa như nếu anh nhớ lại quá nhiều thì những hồi ức đó sẽ lặng lẽ âm thầm trôi đi qua những kẽ hở giữa những ngón tay vậy.

Sau khi cô y tá thay băng gạc xong cho Văn Kha, lại tiêm cho anh một liều giảm đau an thần (*), lúc này mới khua tay bảo bọn họ có thể đi được rồi.

(*)= là tên gọi chung cho nhóm thuốc có tác dụng giảm đau, trấn an và điều hòa tinh thần của người bệnh khi chống chọi với bệnh tật. Cơ chế của thuốc an thần là giúp thúc đẩy hoạt động của một chất, kích thích tăng tiết hormone dopamin để tạo ra cảm giác dễ chịu, hài lòng, khoan khoái cho cơ thể để tạm thời không nhớ đến các cảm giác đau nhức, mệt mỏi... do bệnh tật gây ra.

Trước khi bọn họ đi khỏi, cô ấy vẫn không quên tóm lấy Hàn Giang Khuyết dặn dò nghiêm túc một câu cuối cùng: "Hai ngày này anh nhất định phải ở bên anh ấy đấy, anh biết chưa?"

Những lời nói của cô y tá kia khiến Văn Kha cảm thấy rất ngượng, khi đi tới cửa bệnh viện mới nói nhỏ với hắn: "Xin lỗi, hại cậu bị hiểu lầm rồi!"

Những cơn gió buổi tối thổi tới ào ào, lúc Văn Kha ra khỏi nhà quá vội vàng, nên trên người anh chỉ mặc một chiếc áo sơ mi, lúc nói đến dây không khỏi khẽ run lên.

Hàn Giang Khuyết quay đầu lại, cởi áo vest của mình ra khoác lên người anh.

Sau đó, hắn lại nắm lấy những ngón tay của Văn Kha, nhanh đến nỗi khiến anh cảm thấy cảm xúc ấm áp trong chớp mắt đó chỉ là một loại ảo giác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!