Chương 7: Một người sống trên thế giới này lại có lúc thật sự cô độc đến thế

Văn Kha tựa như trốn chạy mà rời khỏi LM, lúc về đến nhà anh chỉ cảm thấy cả người đều rất khó chịu, vì thế lại uống một thêm một viên thuốc giảm đau, sau đó mới gọi điện cho Hứa Gia Nhạc.

Bao năm qua, những người bạn thân từ hồi cấp Hai, cấp Ba cũng chỉ còn lại có một mình Hứa Gia Nhạc là anh thường hay liên lạc mà thôi.

Khoảng thời gian trước anh ta cũng vừa mới ly hôn, còn đang cùng người ba Omega của con mình tranh quyền nuôi con. Tuy Hứa Gia Nhạc cũng bận việc của mình đến sứt đầu mẻ trán, nhưng sau khi nghe được những khó khăn của Văn Kha, liền nói rằng cuối tuần này mình sẽ đến thành phố B.

Văn Kha nằm xuống giường, lăn qua lộn lại vài vòng mà vẫn không ngủ được, cuối cùng anh đành ngồi dậy.

Có một mình nên cũng lười bật đèn, liền yên lặng ngồi trên sopha trong phòng khách, ngây ngẩn cả người.

Ở nơi tối tăm mờ mịt này, tình cờ có chút nắng hoàng hôn mờ nhạt từ đâu lọt vào, vì thế có thể dùng mắt thường mà nhìn thấy những hạt bụi bé li ti đang lơ lửng trong không khí, chuyển động cực kỳ chậm chạp.

Đồng hồ treo trên tường dù phát ra những âm thanh tích tắc, nhưng ngôi nhà này lại giống như bị đọng lại trong khe hở của thời gian vậy.

Bàn trà, TV, thảm trải sàn——

Đều là vật chết, là những vật chết mà Văn Kha quen thuộc nhất.

Gần như hai năm qua, Trác Viễn đều thường xuyên không có mặt ở nhà, có lúc anh cũng lười vào phòng ngủ nên sẽ ôm theo chăn nằm luôn trên ghế sopha, xem TV đến khi ngủ thiếp đi.

Vào buổi sáng khi anh tỉnh dậy, TV vẫn còn đang mở, mới cảm thấy căn nhà này còn có sự sống.

Văn Kha nghĩ vẩn vơ một lúc, rồi lại cúi người xuống lôi ngăn kéo cuối cùng ở bàn trà ra, nhưng khi ngón tay chạm được vào bao thuốc lá thì anh lại giật mình, vội vàng đóng lại.

Sau khi kết hôn Trác Viễn để anh ở nhà nghỉ ngơi dưỡng sức, nghỉ một lèo luôn sáu năm nay.

Vào năm thứ ba của cuộc hôn nhân này, anh đã từng lén hút thuốc một khoảng thời gian.

Sau khi Trác Viễn phát hiện ra liền nói với mẹ Trác, vì thế anh lại bị phụ huynh nhà họ lần lượt từng người một quở trách tàn nhẫn một trận, nói là hút thuốc ảnh hưởng đến sức khỏe cũng ảnh hưởng đến việc sinh con, nói anh thật vô trách nhiệm.

Từ sau đó, anh liền để nửa bao thuốc còn lại vào chỗ này cũng không còn mở ra nữa.

Nhưng Văn Kha vẫn nhớ, lần đầu tiên mình hút thuốc là cùng với Hàn Giang Khuyết.

Hắn mặc áo bò bên ngoài áo khoác đồng phục, cực kỳ căng thẳng mà đi đến một tiệm tạp hóa nhỏ mua về một bao Hoàng Hạc Lâu.

Sau đó hai người họ cùng nhau trốn trong một ngõ nhỏ, học người lớn dùng bật lửa "pặc" một cái bật lên, rồi châm vào điếu thuốc, tiếp theo hai đứa cùng hít một hơi thật dài và kết quả đương nhiên đều là ho khù khụ, mặt đỏ đến tận mang tai.

Văn Kha vẫn luôn là một học sinh ngoan, nhưng mỗi lúc ở cùng với Hàn Giang Khuyết, anh đều làm rất nhiều chuyện mà một học sinh ngoan không nên làm.

Thế nhưng khi đó, lại thật sự cảm thấy rất vui vẻ.

Những năm tháng cấp Ba đó, tưởng chừng đã cách anh rất xa rất xa, mà có lúc lại thấy gần đến đáng sợ.

Văn Kha đã khóa chặt lại những kỷ niệm dài lâu đó. Tựa như nửa bao thuốc lá giấu ở ngăn kéo dưới cùng kia, nếu như không động vào thì sẽ có thể tự lừa mình rằng, điều đó chưa từng tồn tại.

Nhưng Hàn Giang Khuyết lại xuất hiện, giống như có người đột ngột lôi ngăn kéo kia ra, để hồi ức như lớp sương mù, từng đám từng đám lững lờ trôi ra.

Vì thế anh mới biết rằng, hóa ra mỗi một hình ảnh năm đó bản thân vẫn còn nhớ rất rõ ràng.....

Đến chạng vạng Trác Viễn mới về nhà, bọn họ thoáng nhìn thấy nhau trong phòng khách, Văn Kha hỏi: "Anh ăn cơm chưa?"

Trác Viễn gật đầu một cái rồi cũng hỏi han lấy lệ: "Em thì sao? Sức khỏe thế nào rồi?"

"Không sao cả." Văn Kha vẫn trả lời như vậy.

Vì thế Trác Viễn lại vội vàng chui vào trong phòng sách.

Anh nhìn theo bóng lưng của gã, bỗng nhiên lại cảm thấy mệt mỏi rã rời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!