Chương 6: Tôi không ghét Omega

"Trác Viễn! Anh nói cái gì thế?"

Khẩu khí của Văn Kha đột nhiên trở nên nghiêm trọng, cơ thể anh vốn yếu ớt, trong tình trạng cảm xúc bị quấy động như lúc này, sắc mặt không khỏi càng thêm tái nhợt.

Trác Viễn há miệng ra, nhưng lại không phản bác điều gì.

Gã và người kia cưới nhau đã sáu năm, vì thế biết rõ tính khí của Văn Kha nhẹ nhàng đến đâu, huống chi cũng tại lời nói của mình quả thật mất phong độ, cho nên gã mới đuối lý mà không lên tiếp đáp lại được.

"Hàn Giang Khuyết, cảm ơn cậu."

Văn Kha bám vào góc bàn, ngón tay run rẩy, ngay cả trong lòng anh cũng đang run theo, từ đầu đến cuối đều không dám nhìn vào hắn:

"Tôi, tôi cũng chỉ là đang trong thời kỳ suy yếu sau khi làm xong phẫu thuật kia thôi, thật ra cũng không cần phải dùng đến tin tức tố cấp S tốt như vậy, cảm ơn cậu, nhưng mà thật sự không cần đâu."

Hàn Giang Khuyết còn chưa mở miệng, thì lúc này tiếng chuông điện thoại của Trác Viễn bỗng nhiên vang lên.

Gã không lập tức nghe máy, mà sau khi nhấn nút từ chối liền nói nhỏ với Văn Kha: "Tiểu Kha, công ty anh còn có việc phải chạy qua đó ngay—— bây giờ anh sẽ gọi điện cho tài xế ở bên nhà cha mẹ đến đây đón em, không sao chứ hả?"

Đôi mắt Văn Kha rủ xuống, bởi thật ra anh rất không thích làm phiền đến người nhà họ Trác.

Bọn họ đã thảo luận chuyện ly hôn lâu như vậy rồi, nhưng người nhà học Trác bên đó căn bản là không có ai xuất hiện.

Văn Kha biết, nhà họ từ lâu đã muốn anh mau cút đi rồi, chỉ là Trác Viễn vẫn luôn kiên trì cho nên bọn họ mới có thể nhẫn nhịn đến tận bây giờ.

Mà hiện tại bên đó hẳn là đang vui mừng lắm, trong mắt những người lớn nhà họ Trác căn bản là không xem anh ra gì, vì thế ngay cả một lời chia sẻ chắc cũng cảm thấy không cần thiết.

Nhưng Văn Kha từ trước đến nay, vẫn luôn rất ít khi làm ảnh hưởng đến công việc của Trác Viễn, ngoài ra anh cũng cảm thấy Hàn Giang Khuyết và Trác Viễn không nên ở cùng một chỗ thì tốt hơn.

Vì vậy Văn Kha chỉ gật đầu một cái, bình tĩnh nói: "Em không sao, anh cứ đi làm việc của mình đi."

"Được rồi, vậy chuyện ở đây em tự mình xử lý nhé, ai cũng ok, chỉ cần em thích là được rồi."

Trác Viễn nói xong liền đứng lên, chỉnh lại quần áo một chút, sau đó lại nhấn mạnh thêm một lần: "Giá cả không thành vấn đề đâu."

Gã nói đến đây lại liếc nhìn sang Hàn Giang Khuyết, nụ cười thân thiện một lần nữa xuất hiện trên gương mặt: "Tiếc quá, hôm nay tao lại bận mất rồi, đi trước đây, Hàn Giang Khuyết—— để hôm khác tao mời mày ăn cơm nhé, chúng ta đều là bạn học cũ nên thường xuyên liên lạc với nhau mới phải."

Hàn Giang Khuyết cũng đứng lên: "Không cần khách sáo."

Hắn cao hơn Trác Viễn gần nửa cái đầu, hơn nữa tin tức tố còn là áp chế tuyệt đối.

Đột ngột như vậy khiến cho khoảng cách giữa hai người gần lại, trong thời gian ngắn ngủi không khỏi khiến Trác Viễn nhớ đến năm cấp Ba đó, khi gã bị đè xuống đất bị đánh cho trở tay không kịp, nhất thời liền theo bản năng đứng lùi lại nửa bước.

"Trước đây là vì quá kích động nên mới đánh mày thê thảm như vậy, cho nên bữa cơm này cứ để tao mời đi."

Hàn Giang Khuyết nhìn thấy phản ứng sợ hãi cùng hoảng hốt của Trác Viễn, liền lộ ra một nụ cười lạnh lùng rất nhạt: "Đừng căng thẳng quá."

Đôi con người của hắn quá đen, bởi vậy cho dù có nhếch khoé miệng lên, nhưng trong đôi mắt kia cũng không mang theo ý cười nào cả, mà còn có phần lạnh lùng hung ác.

Trác Viễn hít một hơi, lúc này điện thoại của gã lại vang lên, vì vậy đến cuối cùng vẫn là chưa nói được cái gì, gã đã xoay người lại vội vã rời đi.

Không cần phải so đo với Hàn Giang Khuyết.

Trác Viễn đã nghĩ như vậy——

Gã không chỉ thắng Hàn Giang Khuyết một lần.

Mười năm trước, gã đã cướp đi Văn Kha từ bên người Hàn Giang Khuyết; mười năm sau, gã còn ở trước mặt kẻ kia từ bỏ Văn Kha.

Bây giờ giao Văn Kha cho Hàn Giang Khuyết thì có thể làm sao được chứ, chẳng qua chỉ là người mà gã không cần cũng chẳng thèm quan tâm đến nữa mà thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!