Cô Du hiển nhiên rất căng thẳng, liền vội vàng đứng dậy, muốn nhường chỗ ngồi lại cho Hàn Giang Khuyết.
Nhưng người kia không hề ngồi xuống, tuy hắn vẫn đang đứng trước mặt Trác Viễn nhưng lại giống như chẳng hề nhìn thấy gã, đôi mắt đen láy trước sau như một đều chỉ tập trung trên người Văn Kha.
Trác Viễn cũng nhìn chằm chằm vào Hàn Giang Khuyết, từ thời cấp Ba, gã đã vô cùng chán ghét người này.
Đến tận bây giờ, sự đối lập sắc bén này vẫn chưa từng thay đổi.
Giao chiến giữa Alpha và Alpha đều thuộc kiểu không một tiếng động nhưng lại cực kỳ tàn khốc, bởi vì tin tức tố phát ra không có cách nào lừa gạt được người khác.
Ở thời đại này, tin tức tố của Alpha và Omega đã được các chuyên gia sinh học tiến hành nghiên cứu và phân loại thỏa đáng.
Mùi tin tức tố của Trác Viễn và Văn Kha đều thuộc hệ cây cỏ, tin tức tố của những người này đều thuộc dạng khiêm tốn ôn hòa, rất dễ dàng tương thích với các hệ tin tức tố khác, vì vậy tin tức tố của bọn họ mới có độ khớp nhau cao đến 83%.
Thế nhưng đối với Alpha mà nói, tin tức tố hệ cây cỏ quá tầm thường, không phải là chuyện gì đáng để kiêu ngạo.
Mà Hàn Giang Khuyết lại là tin tức tố hệ rượu điển hình.
Tin tức tố hệ rượu cấp thấp thường thường có mùi quá nồng, khiến Omega cảm thấy không thoải mái.
Nhưng với tin tức tố hệ rượu cấp cao sẽ không để lộ ra bên ngoài quá nhiều, nhưng lại là thứ mang đến cảm giác tồn tại mạnh nhất trong hơn mười mấy loại, ngang ngược đến mức không cần nói cũng biết.
Từ lúc Hàn Giang Khuyết đi lại gần, tin tức tố có tính chất công kích trên người hắn, cũng đã áp chế triệt để mùi hoa thủy tiên nhàn nhạt trên người Trác Viễn.
Không một Alpha nào sẽ thích cảm giác này.
Thế nhưng Trác Viễn biết rằng, mình đã không còn là cái tên Alpha năm đó vì gia đình gặp chuyện mà phải chuyển đến thành phố nhỏ, trải qua những tháng ngày mờ mịt.
Nhà họ Trác đã trở lại như xưa, mà gã cũng đã hoàn toàn chiến thắng Hàn Giang Khuyết.
Vì thế, Trác Viễn trước tiên là đưa tay ra rồi nói với hắn: "Đây đúng là quá trùng hợp rồi, đúng không bạn học cũ."
Trác công tử đương nhiên có niềm kiêu ngạo của bản thân, tựa như chiếc đồng hồ Patek Philippe trên tay chẳng hạn, lúc này hẳn là rất dễ gây sự chú ý.
Hàn Giang Khuyết lúc này mới thu lại ánh mắt từ trên người Văn Kha, gương mặt không cảm xúc cùng Trác Viễn bắt tay, sau đó lại do dự một chút mới vươn tay của mình ra, hướng về phía người kia.
"Văn Kha." Giọng nói của hắn trầm thấp, nhìn anh một cách sâu sắc, ngập ngừng nói ra câu "Đã lâu không gặp."
"Đúng vậy, đã lâu không gặp." Văn Kha thì thào nói.
Những ngón tay của anh khẽ run lên khi chạm nhẹ vào lòng bàn tay ấm áp của hắn, trong nháy mắt đó, trong lòng anh đột nhiên thoáng xẹt qua bốn chữ ——
Cửu biệt trùng phùng (*).
(*)= Xa cách lâu ngày mới gặp lại.
Hóa ra, anh và Hàn Giang Khuyết còn có ngày được gặp lại.
Lúc này, Trác Viễn đang đứng bên cạnh bỗng nhiên lại lên tiếng: "Hàn Giang Khuyết, chúng ta đúng là quá lâu không gặp rồi, nhưng sao mày cũng ở đây vậy?"
Gã nói đến đây lại đánh giá người kia một chút, híp mắt lại thử thăm dò, nói: "Dù thế nào, cũng không phải là đang làm ở đây đó chứ?"
Câu nói này hiển nhiên không có một chút ý tốt nào, nhưng Hàn Giang Khuyết lại trả lời rất quyết đoán: "Phải."
Trác Viễn sau khi có được đáp án không khỏi mỉm cười, đó là một nụ cười rất tiêu chuẩn, là nụ cười mang theo phong thái nhẹ nhàng kiểu Trác Viễn: "Nói như vậy, mày ở đây làm cố vấn gì đó hả? Không ngờ đó nhé, Hàn Giang Khuyết, thế mà mày lại chọn... một cái nghề đặc biệt như vậy. Dù sao nhìn mày thế nào, cũng không giống như một người biết cách phục vụ người khác, hơn nữa còn là một Alpha, thật khiến cho người ta bất ngờ, đúng không?
À ngoài ra, hôm nay tao với Tiểu Kha đến LM, cũng là vì muốn tìm một cố vấn cùng em ấy vượt qua kỳ suy yếu này, như nào bây giờ nhỉ, có cố vấn nào tốt một chút thì giới thiệu cho bạn học cũ đi chứ? Giá cả không thành vấn đề đâu."
"Anh Trác."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!