Chương 42: Anh đừng sợ, quyền anh là như vậy đấy

Đây là lần đầu tiên Văn Kha được nhìn thấy sàn đấu quyền anh dưới lòng đất, khi mới vừa bước vào, trong nháy mắt chỉ cảm thấy bị chấn động.

Cả tầng hầm đều được để thông thành một khoảng không gian rộng lớn, bốn bức tường được chạm trổ điêu khắc bằng hình ảnh của đấu trường Colosseum (1) liền với nhau, tạo nên khí thế khát máu tràn ngập khiến người khiếp sợ, mà võ đài nằm ở vị trí chính giữa được chằng xung quanh bởi những sợi dây màu đỏ.

(1)= Đấu trường Colosseum hay còn được gọi là đấu trường La Mã tại Ý được xây dựng vào năm 70 và 72 sau Công nguyên, đây là đấu trường lớn nhất trong quá khứ nó có thế chứa đến 50.000 khán giả. Ngày nay, dù chỉ còn giữ lại chưa tới 1/3 cấu trúc ban đầu nhưng nó vẫn được coi là biểu tượng của đế chế La Mã và là một trong những tuyệt tác trường tồn cùng với thời gian.

Trong thời cổ đại, nơi này được ví như con đường đến địa ngục. Đấu trường sử dụng cho các võ sỹ giác đấu và nô lệ có nguồn gốc tù binh chiến tranh thi đấu. Theo ước tính, hơn 500.000 người và hơn 1 triệu động vật chết khi tham gia các trò chơi sinh tử đẫm máu ở đấu trường La Mã nhằm mua vui cho mọi người trong thời gian công trình này hoạt động.

Lúc này toàn bộ nơi đây đều là tiếng người nói ồn ào ầm ĩ, cảnh tượng đó khiến Văn Kha lấy làm sợ hãi.

Mà ngay chính lúc ấy, Hứa Gia Nhạc mới vội vã từ một lối khác đi tới, sắc mặt của anh ta hiện rõ vẻ lo lắng, sau khi đi qua liền nói thầm với Văn Kha: "Cận Sở có việc tìm tôi, tôi phải đi gọi điện cho em ấy đây, sợ là tối nay không theo dõi được trận đấu này rồi, xin lỗi Hàn Giang Khuyết giúp tôi nhé."

"Có chuyện gì xảy ra với Cận Sở sao?" Văn Kha vội vàng hỏi.

"Cũng không tính là có chuyện gì." Hứa Gia Nhạc nhíu mày lại, trong ánh mắt của anh ta để lộ sự uể oải, cuối cùng chỉ khẽ nói: "Em ấy... Ừm, thích một Alpha, vừa nãy gọi điện hỏi ý kiến của tôi nên mới thấy hơi lo."

Văn Kha không khỏi ngơ ra một lúc.

Theo lý thuyết mà nói, Omega sau khi ly hôn lại hỏi ý kiến chồng cũ về chuyện đó thật sự có hơi lạ lùng, nhưng đối với hình thức ở chung giữa hai người này mà nói thì cũng không quá khó hiểu đến như vậy, anh lập tức gật đầu một cái, đáp lại: "Vậy cậu mau đi đi, không cần phải để ý đến Hàn Giang Khuyết đâu, có chuyện gì thì gọi cho tôi."

"Ừ."

Hứa Gia Nhạc không nói thêm điều gì nữa, chỉ đơn giản gật đầu ra hiệu chơi vui nhé với Phó Tiểu Vũ, rồi quay đầu rời khỏi.

Phó Tiểu Vũ đưa Văn Kha ngồi vào chiếc bàn bên cạnh võ đài, đây hẳn là khu vực VIP nên so với những chỗ ngồi ở đằng sau và bên cạnh đều cách ra một khoảng. Nhân viên phục vụ vừa trông thấy bọn họ ngồi xuống, liền nhanh chóng đi qua rót mời hai người champagne đã được giữ lạnh.

Thời điểm đợi đến khi trận đấu bắt đầu, bầu không khí không tránh khỏi có hơi gượng gạo.

Văn Kha không rõ nên làm gì khi ở chung với Phó Tiểu Vũ, qua bao năm như vậy rồi dường như anh không có vòng xã giao nào cả, huống chi là đang đối diện với một Omega ưu tú như thế kia.

Nhưng anh cũng là người rất sợ lúng túng, khi nghĩ đến quan hệ giữa Hàn Giang Khuyết và Phó Tiểu Vũ, mặc dù có chút bí ẩn đáng lưu tâm, nhưng anh vẫn nghĩ không thể để bạn bè hắn có cảm giác bản thân bị lơ là được, vì thế vẫn mở lời trước, anh nói: "Phó Tiểu Vũ, vừa nãy trong phòng tập thể hình cậu đã nhắc đến bữa ăn dinh dưỡng, đó là gì thế? Tôi thật sự không hiểu gì về lĩnh vực quyền anh này cả, cậu có thể nói một chút cho tôi biết được không?"

Văn Kha tuy là người điềm đạm khiêm tốn, thế nhưng lại chẳng hề ngốc nghếch, thậm chí trong tính cách bẩm sinh lại có được sự nhạy cảm, khiến anh biết rõ nên giao thiệp với người khác như thế nào, bằng không cũng sẽ chẳng thể duy trì được tình bạn thân lâu dài qua nhiều năm như vậy với Hứa Gia Nhạc được.

Khi phải đối mặt với một Phó Tiểu Vũ kiêu ngạo, Văn Kha biết nên đặt trọng tâm vào đâu. Đối phương là bạn thân bao năm qua của Hàn Giang Khuyết, thậm chí còn là ông chủ của hắn, nên xét trên mối quan hệ xã giao như thế, anh nghĩ bản thân phải cố gắng để đối phương chấp nhận mình.

Phó Tiểu Vũ cầm ly rượu trong tay, quay đầu lại, có vẻ khá bất ngờ vì không nghĩ Văn Kha sẽ chủ động nói chuyện, cậu ta ngừng lại một chút mới giải thích:

"Thật ra Hàn Giang Khuyết có bác sĩ dinh dưỡng riêng phụ trách vấn đề ăn uống cho mình, bình thường cũng chỉ được ăn ức gà, một ít rau và các loại hạt khô, tuyệt đối không được ăn đồ nhiều dầu mỡ và đồ chua cay, thậm chí ngay cả lượng thức ăn được đưa vào cơ thể hằng ngày cũng phải được kiểm soát nghiêm khắc."

"Vậy lúc bình thường, bình thường đều ăn toàn đồ dinh dưỡng như vậy sao?"

Văn Kha không nhịn được khẽ hỏi.

"Cậu ấy thích những loại vận động đọ sức quyết liệt." Phó Tiểu Vũ nói: "Đương nhiên phải cố gắng hết sức để giữ cho mình khoẻ mạnh, vậy nên cho dù có thích ăn lẩu đến đâu, nhưng một tháng nhiều lắm cũng chỉ đi ăn một lần."

Trong nháy mắt, đầu óc Văn Kha lại nghĩ đến những thứ hắn đã cùng anh ăn trong mấy ngày qua——

Mỳ ăn liền, lẩu, thịt viên chiên xù, cơm cà ri sườn, nhất thời khiến anh cảm thấy buồn bực muốn chết.

Mười năm chia cách dài đằng đẵng này, khiến cho sự hiểu biết của Văn Kha đối với Hàn Giang Khuyết của hiện tại thật sự rất hạn hẹp.

Tuy anh lo lắng cho hắn, nhưng lại không nhịn được mà thấy hơi giận, bởi vì hắn ở chỗ anh chỉ mải lo ăn, ăn đến là vui vẻ mà không nói gì với Văn Kha cả.

"Tôi... tôi thấy cậu tối nay cũng chỉ ăn chút salad, ngay cả sốt mayonnaise cũng không cho vào."

Văn Kha khẽ nói.

Thật ra thì câu nói này hoàn toàn cũng chẳng có gì không thoả đáng, nhưng sau khi hỏi, anh dường như mới nhận ra được chuyện đáy lòng mình thực sự để ý đến là gì——

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!