Văn Kha và Hứa Gia Nhạc cùng đi về hướng thang máy, lúc sắp đến đoạn rẽ, hình như anh loáng thoáng nghe thấy tiếng Hàn Giang Khuyết trầm trầm nói câu gì đó, ngay lập tức là nói đứt quãng của Phó Tiểu Vũ cũng truyền tới: "Bao năm qua, cậu chưa bao giờ nghi ngờ mắt nhìn của tôi cả, lần này..."
Anh còn chưa nghe được cụ thể thì đã bước chân vào khu vực trước thang máy rồi.
Phó Tiểu Vũ đang đứng đối diện với Hàn Giang Khuyết, cậu ta quay đầu lại nhìn thấy Văn Kha liền không nói nữa, mà hơi lùi lại một bước.
Văn Kha gần như có loại cảm giác kỳ lạ là mình đang quấy rầy bọn họ, anh nhất thời không hiểu rõ được suy nghĩ của mình, chẳng qua khi nghe thấy câu "bao năm qua" trong miệng Phó Tiểu Vũ, lại khiến lồng ngực anh cảm thấy bức bối mà thôi, anh không dám nghĩ nhiều, vội luống cuống giấu đi những tâm tư không yên kia.
Khi cửa thang máy mở ra, Hàn Giang Khuyết đột nhiên lại nắm lấy tay anh.
Văn Kha không khỏi giật mình, thế nhưng cũng không kịp nghĩ nhiều thì đã bị người này kéo vào trong thang máy.
Phó Tiểu Vũ đứng ở một bên, cạnh Hàn Giang Khuyết nhưng cứ như là không nhìn thấy vậy, một mình cậu ta đứng dựa vào góc thang máy cũng không nói gì.
"Nhất định cứ phải ở trước mặt một người đàn ông trung niên đã ly hôn như tôi, khoe khoang tình cảm mới chịu được hả?"
Hứa Gia Nhạc miễn cưỡng cười một cái, còn mở miệng nói lời trêu chọc.
"Tôi, tôi không..."
Khuôn mặt Văn Kha ngay lập tức liền ửng đỏ.
Hai người họ đã không còn là những học sinh cấp Ba nữa, đương nhiên biết rõ ở trước mặt mọi người mà thân mật nắm tay như thế này hình như có hơi không phải phép.
Văn Kha không nhịn được mà nghiêng đầu qua, lén lút liếc Hàn Giang Khuyết một cái, lại thấy Alpha kia cũng đang nhìn mình——
Hoàn toàn không để ý đến phản ứng của người khác, chỉ chăm chú nhìn vào anh mà thôi.
Trong nháy mắt đó, Văn Kha có cảm giác dường như da mặt của mình cũng dầy lên một chút. Thế nên cứ nắm lấy tay hắn như vậy, vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Bữa tối trước buổi thi đấu bọn họ cũng nghe theo đề nghị của Phó Tiểu Vũ, cùng nhau đến một nhà hàng Tây khá là cao cấp xa hoa gần LM, Hứa Gia Nhạc và Hàn Giang Khuyết đều gọi phần ribeye steak tái vừa, Văn Kha thì gọi một miếng cừu nướng nhỏ trong khi Phó Tiểu Vũ chỉ gọi salad và rượu vang.
Chắc là lúc ăn cơm mọi người đều thoải mái hơn, ba người Hàn Giang Khuyết, Hứa Gia Nhạc cùng Phó Tiểu Vũ đều học Đại học ở nước ngoài, bối cảnh văn hóa tương tự nhau nên những điều có thể trò chuyện cũng càng nhiều hơn.
Văn Kha không nói chen được vào câu nào, lúc nghe thấy bọn họ nói về những kiến thức học hỏi được tại các trường Đại họ ở nước ngoài, anh không khỏi cảm thấy có hơi lạc lõng.
Nhưng những năm qua, anh cũng đã quen vơi cảm giác lạc lõng thầm kín giữa những người bằng tuổi này rồi, vậy nên cũng không gắng gượng, chỉ cúi thấp đầu xuống cắt phần thịt cừu mềm nhất lặng lẽ đặt vào đĩa của Hàn Giang Khuyết.
Trong nhà hàng cao cấp như vậy, làm như thế này thật sự có chút không nên.
Thế nhưng Fine dining (1) coi trọng cảm giác tinh tế sang trọng của cảm nhận, nên lượng đồ ăn thường thường đều không đủ.
(1)= là một hình thức dùng bữa tại các nhà hàng, khách sạn cao cấp. Trái ngược với phong cách nhộn nhịp với những bữa tiệc nhiều người, fine dining hướng tới một trải nghiệm ẩm thực tinh tế, sang trọng với các món ăn chất lượng.
Anh hiểu rất rõ sức ăn của Hàn Giang Khuyết, lại sợ hắn trước khi thi đấu không được ăn no, vì vậy thà rằng thất lễ cũng phải len lén nhét thêm thịt cho Hàn Giang Khuyết như là che chở bảo vệ cho một sinh vật non nớt vậy.
Lúc này, ngay cả Hứa Gia Nhạc cùng Phó Tiểu Vũ vừa rồi còn đấu chọi gay gắt như thế, cũng nói chuyện với nhau đôi câu trong bữa ăn, trường Đại học P của cậu ta có khoa chuyên nghành quản lý vô cùng nổi tiếng, Hứa Gia Nhạc đương nhiên cũng phải nể nang một chút mà khen ngợi vài câu, anh ta còn tiện thể hỏi: "Hàn Giang Khuyết, cậu và Phó tiên sinh là bạn cùng trường Đại học với nhau à?"
"Không phải." Hàn Giang Khuyết đang chuyên tâm cúi đầu xuống ăn phần thịt sườn cừu non mà Văn Kha lén lút cho mình, nghe thấy người kia nói vậy liền ngẩng đầu lên theo bản năng, nói: "Tôi không thi đỗ nổi Đại học P."
Phó Tiểu Vũ khẽ mỉm cười, cậu ta nhấp một ngụm rượu vang, bình tĩnh nói: "Trường của bọn tôi chỉ cách nhau có một con đường, lúc đó tôi hay chạy đến trường Hàn Giang Khuyết xem cậu ấy chơi bóng rổ, nên dần dà mới quen với nhau."
Nụ cười của Omega khôi ngô rất điềm đạm, nhưng lại tựa như cất giấu đi rất nhiều tin tức.....
Sau khi bữa ăn tối kết thúc, mấy người bọn họ cùng nhau trở về LM, lúc Văn Kha biết võ đài thi đấu quyền anh nằm ngay dưới tầng hầm B1 của câu lạc bộ còn rất ngạc nhiên.
"Không chỉ mỗi võ đài thôi đâu, trên tầng còn có sân tập bắn súng, sân trượt băng, rạp chiếu phim và KTV. Ở trên tầng cao có câu lạc bộ xì gà và khách sạn được phục vụ hoàn toàn bằng máy móc, mà trên nóc của toà nhà này còn có thảm cỏ duy nhất ở thành phố B để bay thử máy bay không người lái."
"Thế này..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!