Chương 4: You only live once

Địa điểm mà câu lạc bộ LM chọn, có thể nói là rất được chú trọng.

Câu lạc bộ toạ lạc tại Bắc Thành xa hoa ở gần khu trung tâm mua sắm, phía bên ngoài là hai quảng trường lớn còn là khu nghệ thuật sáng tạo, tập trung rất nhiều thanh niên văn nghệ của thành phố B.

Bên tay phải dựa vào hai toà nhà lớn cao chọc trời, được đầu tư xây dựng từ nguồn vốn lớn của một tập đoàn nước ngoài, một toà là trung tâm thương mại trong khi toà còn lại được sử dụng để cho thuê văn phòng, tám mươi tám tầng liên kết với nhau bằng cầu thang tựa như lơ lửng giữa bầu trời, được mệnh danh là toà tháp Đôi của thành phố B.

Mà cả con phố đối diện lại là tụ điểm ăn chơi nổi tiếng, những quán pub ầm ỹ cùng những quán bar yên tĩnh ăn ý phân bổ ở hai bên đường không liên quan gì đến nhau, khi màn đêm buông xuống, những thanh niên trẻ tuổi ăn mặc thời thượng cùng với những nhân viên văn phòng, đều giống như những con cá sặc sỡ bơi qua bơi lại trong đó.

Mùi rượu cùng khói thuốc như màn sương lượn lờ, trên đường phố có rất nhiều siêu xe qua lại, cũng có anh chàng xăm đầy tay, trên tai đeo tai nghe, chạy xe trong đêm không coi ai ra gì.

Đêm ở Bắc Thành tựa như một bể cá thuỷ tinh cực lớn, trang trí sặc sỡ cho thành phố với những mảng màu kỳ lạ, khiến cảnh sắc càng trở nên muôn màu muôn vẻ hơn.

Câu lạc bộ LM được chọn xây dựng ở đây, vì thế bản thân nơi đó đã là một loại thái độ——

Mọi người chán ghét chuyện xoi mói bình phẩm lẫn nhau, ít nhất khi được màn đêm che giấu, nơi này có thể trở thành thiên đường tự do cho dù có là ngắn ngủi.

Trác Viễn dừng xe lại trong bãi đỗ xe của câu lạc bộ, mới vừa cùng Văn Kha ra khỏi nơi đó thì đã suýt đụng phải một Omega nam mặc một chiếc quần bó sát màu cam đang đi tới.

"Xin lỗi!" Omega cũng sợ hết hồn, áy náy gật đầu với Trác Viễn rồi rất nhanh đã bước vào đại sảnh của LM.

Vóc dáng người kia cũng không tính là mảnh khảnh, quần áo lại chói mắt, tin tức tố trên người còn hơi nồng, hẳn là đang tới gần kỳ phát tình.

Trác Viễn không vui mà nhíu mày lại, cúi đầu xuống chỉnh trang tỉ mỉ áo vest thẳng thớm đang mặc trên người, bảo đảm bản thân nhìn vẫn chỉnh tề như trước, mới nắm tay Văn Kha nói: "Đi thôi, chúng ta cũng vào xem thế nào."

Văn Kha đứng tại chỗ chần chừ trong thoáng chốc, anh ngẩng đầu lên, chỉ thấy giữa hai toà tháp Đôi kia có một màn hình VR rất lớn, dường như có thể kéo dài toàn bộ đường chân trời của khu Bắc Thành.

Bên trên có một dòng chữ màu đỏ lộng lẫy lấp lánh——YOLO.

Bốn chữ này chậm rãi chợt loé lên, sau đó màn hình lại trở nên tối sầm, nhưng ngay một giây sau đó dòng chữ kia mang theo màu cầu vồng, giống như pháo hoa nổ tung ra giữa trời đêm!

Trong nháy mắt đó, Văn Kha cảm thấy trái tim mình đập có hơi nhanh.

Anh biết ý nghĩa của từ YOLO này——

You Only Live One

"Bạn chỉ sống có một lần."

...

Chính vào lúc này, Trác Viễn đã không đợi được nữa mà kéo Văn Kha đi vào đại sảnh.

Sau khi bước lên hết khoảng mười bậc cầu thang, đại sảnh LM thoạt nhìn rất rộng rãi, màu sắc đen trắng được dùng làm màu chủ đạo, bất kể là quầy lễ tân đón khách hay là hai chiếc sopha bên cạnh đều sử dụng một tuyến thiết kế giống nhau, trong sự giản lược lại gợi nên vẻ nhu hoà.

Một bên đại sảnh là những hàng ghế dài có tính bảo mật rất cao, bất luận là từ góc độ nào nhìn sang cũng chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy gò mà của hai người đang trò chuyện bên trong.

Một bên khác là dãy quầy bar yên tĩnh, quầy bar được phân thành hai nửa bố trí ở cả bên trong và bên ngoài, hiển nhiên là để phục vụ cho những vị khách có nhu cầu hút thuốc.

Chỉ là trong đại sảnh, có rất nhiều Alpha và Omega đi qua đi lại.

Bên quầy bar có một Omega đang thân mật ôm ấp một Alpha đang uống rượu, mà Omega vừa nãy mới đụng phải Trác Viễn, lúc này đang đứng hút thuốc ở bên ngoài, quay mắt nhìn về phía một Alpha ở đối diện, đang hào hứng nói chuyện gì đó.

Những Alpha ở đây tuy rằng đều mặc quần áo có màu sắc hoạ tiết khác nhau, nhưng vẫn có thể nhìn ra được điểm tương đồng, áo sơ mi có màu sắc tươi sáng phối với gilet bên ngoài, tóc tai được chải chuốt cẩn thận.

Không có bất kỳ mùi nước hoa kỳ quái nào, chắc chắn những Alpha đó đối với mùi tin tức tố của mình tương đối tự tin.

Văn Kha nhìn tất cả những thứ trước mắt, đều cảm thấy xa lạ cùng khiếp đảm, từ sau khi anh kết hôn cho đến nay, chưa bao giờ từng đến một nơi như vậy.

Anh không nói nên lời được những hình dung về cảnh tượng trước mắt, chỉ biết những Alpha này thoạt nhìn đều quá mức anh tuấn cùng cao lớn, tựa như một món đồ đắt đỏ xa hoa trong cửa hàng, Văn Kha vĩnh viễn sẽ không chạm vào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!