Chuyện thi đấu quyền anh này khiến Văn Kha cực kỳ căng thẳng.
Mấy ngày đó, tối nào Hàn Giang Khuyết cũng sẽ lái xe đi ra ngoài một lát, nói là vì nước đến chân mới nhảy nên trước trận đấu phải luyện tập một chút, nhưng lại không cho Văn Kha đi cùng mà chỉ muốn đến hôm thi thấu anh mới được nhìn thấy.
Trước đây Văn Kha hoàn toàn là không hiểu gì về hình thức vận động này, càng chưa từng đến xem trực tiếp bất kỳ một trận thi đấu quyền anh nào. Tuy Hàn Giang Khuyết đã nói qua, đây chỉ là thi đấu quyền anh nghiệp dư là một trận đấu nhỏ thôi, nhưng xét trên một khía cạnh nào đó, anh vẫn cảm thấy áp lực trong lòng mình không hề nhỏ hơn việc chuẩn bị cho dự án kia.
Thế nhưng đối với Hàn Giang Khuyết mà nói, mấy ngày nay lại rất vui vẻ, vì hắn phát hiện ra——
Chú hươu cao cổ kia bởi vì quan tâm hắn mà âm thầm lo lắng, thực sự là quá đáng yêu.
Văn Kha mỗi ngày đều đi siêu thị chọn lựa đồ ăn tươi sống nhất, dựa theo khẩu vị của hắn mà nấu thành ba bữa ăn dinh dưỡng phong phú tốt cho sức khoẻ, còn in ra một đống những điều cần chú ý đối với hạng mục thi đấu quyền anh nghiệp dư, động một tý là lại nhắc nhở hắn trên sàn đấu không được cậy mạnh, thắng thua không quan trọng.
"Tôi thi đấu chính là vì muốn thắng, đến khi đó còn có cả tiền thưởng đấy."
Hàn Giang Khuyết còn xị mặt ra, nói tiếp: "Hơn nữa... Em cảm thấy tôi không thắng nổi sao?"
"Tôi đâu có!" Văn Kha quả nhiên vội vàng biện bạch, ngập ngừng đáp lại: "Tôi, tôi đương nhiên tin tưởng cậu có thể thắng..."
Hàn Giang Khuyết nhìn vào Omega thấp hơn hắn nửa cái đầu, rõ ràng vì lo lắng mà khóe mắt đều đỏ lên, nhưng lại không dám nói tiếp ra nỗi lo của mình——
Hắn bỗng nhiên cảm nhận được... một sự thoả mãn mãnh liệt.
Hàn Giang Khuyết nghĩ, một Alpha trưởng thành biết chăm sóc người khác đại khái sẽ không giống như hắn đâu.
Mười năm trôi qua, ở đáy lòng hắn, vẫn còn cất giữ một mặt rất ngây thơ kia.
Hắn thích Văn Kha để ý đến mình, thích Văn Kha xoay xung quanh mình, giống như hắn chính là trung tâm vũ trụ nhỏ bé của người đàn ông này;
Thích Văn Kha nâng niu mình trong lòng bàn tay, ngay cả đến lòng tự trọng của mình cũng được anh che chở cẩn thận.
Thế nên có lúc, cho dù đã ở bên người yêu dấu, cũng sẽ thường xuyên không kìm lòng được mà cảm thấy sầu lo.
Bởi Omega rất cần cảm giác an toàn.
Đó là sau khi, hắn nói chuyện với các cố vấn có kinh nghiệm phong phú trong câu lạc bộ LM, mới dần dần ý thức được điều này.
Một quãng thời gian rất dài, hắn vẫn cứ không nhịn được mà nhớ đi nhớ lại về chuyện năm đó.
Hàn Giang Khuyết đã nghĩ rằng, năm ấy khi Văn Kha ở giữa Trác Viễn và hắn, đến cuối cùng vẫn là không do dự mà lựa chọn Trác Viễn, nguyên nhân đương nhiên rất rõ ràng——
Hắn còn xa mới trưởng thành được bằng Trác Viễn, đây là vết thương trí mạng của Hàn Giang Khuyết.
Thậm chí mãi đến tận khi đã cực kỳ hạnh phúc như ngày hôm nay, hắn vẫn cứ cho là, nếu như không phải Trác Viễn chủ động từ bỏ, hắn sẽ không có khả năng thắng được.
Không có một chút nào........
Văn Kha còn hẹn Hứa Gia Nhạc thứ bảy này cùng đến gặp Phó Tiểu Vũ, đương nhiên cũng tiện thể cùng nhau xem trận đi đấu của Hàn Giang Khuyết.
Ngày đó anh mặc một chiếc áo sơ mi bằng luạ màu nâu đỏ, hoàn toàn bất đồng với thói quen ăn mặc giản dị khiêm tốn thường ngày, thế nhưng màu sắc này lại càng tôn lên làn da trắng nõn sạch sẽ của Văn Kha.
Hàn Giang Khuyết không nhịn được mà ngắm anh một lúc, hỏi: "Hôm nay sao em lại mặc màu đỏ?"
"Bởi vì... Hôm qua tôi đã thấy chiếc quần thi đấu của cậu là màu đỏ." Thời điểm Văn Kha nói ra câu này là đang nhấn nút thang máy, trên khuôn mặt của anh khẽ lộ ra vẻ thẹn thùng, nhưng vẫn thành thật nói: "Tôi chỉ muốn... đến lúc đó bên cạnh sàn thi đấu, vừa nhìn thấy người mặc đồ đỏ thì sẽ biết ngay là người ủng hộ cậu."
"Như đội cổ vũ hò hét tưng bừng ấy hả?" Hàn Giang Khuyết nín cười hỏi.
"..." May là lúc này cửa thang máy đã mở ra, Văn Kha lập tức bước một bước thật dài, lao nhanh ra ngoài.
Từ đây chạy xe qua khu Bắc Thành cũng chỉ mất hai mươi đến ba mươi phút, nhưng mà Văn Kha lại nhất quyết không chịu để Hàn Giang Khuyết phải lái xe trước trận đấu, anh thậm chí còn chuẩn bị một hộp hoa quả nho nhỏ, bên trong đựng nho xanh đã được rửa sạch, việt quất cùng cà chua bi là để Hàn Giang Khuyết ăn trên xe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!