"Nhưng giống như em nói, nếu không đi theo lối mòn của việc phụ thuộc vào những cơ sở dữ liệu đó, để tính độ khớp của việc ghép đôi, vậy thì người sử dụng làm thế nào để có thể ghép cặp được với nhau trên mẫu App này?"
Hàn Giang Khuyết rõ ràng là lắng nghe rất nghiêm túc, nên sau khi suy tư trong chốc lát mới đặt câu hỏi như vậy.
"Đúng, vì thế nên tôi mới muốn giới thiệu, một hệ thống tính toán hoàn toàn khác."
Tốc độ nói của Văn Kha, bởi vì kích động nên không tự chủ được mà hơi tăng nhanh một chút: "Tôi và Hứa Gia Nhạc đã trao đổi qua với nhau rất nhiều lần, muốn bắt đầu bằng cách dùng cách thức trắc nghiệm tâm lý phức tạp nhưng độ tin cậy cao, sau đó sẽ thêm vào module (1) điền thông tin về những điều gây hứng thú nhất giống như trên thị trường, cùng có module ghi nhận những trải nghiệm trong cuộc đời của người sử dụng.
Cuối cùng đặc biệt nhất —— là để người sử dụng tự mình kiểm soát những con số từ thuật toán ghép đôi."
(1)= Module là một thành phần phần mềm hoặc một phần của một chương trình có chứa một hoặc nhiều thói quen. Một hoặc nhiều module phát triển độc lập tạo thành một chương trình. Một ứng dụng phần mềm có thể chứa nhiều module khác nhau, và mỗi module phục vụ cho các chức năng riêng biệt.
"Cái này phải làm thế nào?"
"Là như vậy, nếu như một người sử dụng quan tâm đến kết quả xứng đôi từ trắc nghiệm tâm lý, người đó có thể điều chỉnh phần tỉ lệ xứng đôi đến mức cao nhất, còn nếu như người sử dụng lại quan tâm đến mức độ xứng đôi từ hứng thú sở thích, thì cũng có thể điều chỉnh phần tỉ lệ hứng thú đến mức cao nhất. Cứ như vậy, cho dù hậu kỳ phải xử lý phức tạp, thế nhưng lại khiến cho mỗi một người sử dụng, đều có thể căn cứ vào nhu cầu của cá nhân mà định ra công thức tính toán riêng của mình."
Văn Kha ngừng một chút, anh nhìn vào Hàn Giang Khuyết, nhấn mạnh từng chữ, nói: "Hàn Giang Khuyết, tôi muốn để người sử dụng gạt bỏ đi yếu tố độ khớp từ tin tức tố này, để họ nắm giữ điều mà mình muốn nhất, đi tìm tình yêu mà mình mong mỏi nhất—— cậu có biết không, trên thị trường chưa từng có App hẹn hò nào như vậy đâu."
Hàn Giang Khuyết cũng nhìn vào đôi mắt của Văn Kha, giây phút đó, hắn bỗng nhiên có chút muốn hôn anh.
Đây là một Omega hai mươi tám tuổi, rõ ràng là đã kết hôn rồi lại ly hôn, trong mắt người đời đáng lẽ ra phải là người ở cái tuổi cần phải sống thực tế hơn. Nhưng anh lại muốn phát triển một mẫu App đặc biệt đến như vậy, không cần tin tức tố mà chỉ liên quan đến tình yêu chân chính.
Ở trên cái thế giới này, đây là ý nghĩ ngốc nghếch mà lại lãng mạn đến nhường nào.
Trong lúc ngẩn ngơ, Hàn Giang Khuyết dường như lại trở về thời niên thiếu ấy.
Khi đó hắn hoàn toàn là một học sinh bất cần đời, trên lớp lúc nào cũng không tập trung, nhìn chim chóc nhảy nhót trên đầu cành cây, ngắm những vệt nắng lốm đốm chiếu lên cánh cửa kính, chính là không chịu nghe giảng.
Một ngày bị giáo viên bắt được rồi phạt đứng đến mấy lần, ngay cả thầy chủ nhiệm ghê nhất cũng không quản được hắn.
Thế nhưng không nghĩ được rằng, về sau lại bị học sinh ngoan Văn Kha thuần phục.
Hàn Giang Khuyết thích nghe Văn Kha nói, cho dù khi đó thường cố ý tỏ ra là mình hung dữ ghét Văn Kha hay lải nhải dông dài, nhưng thật ra ở tận đáy lòng hắn vẫn luôn biết rõ, bản thân thích anh làu bàu với mình, nói chuyện với mình, giảng bài cho mình đến nhường nào.
Văn Kha điềm đạm lại kiên quyết, là người có được tất cả những phẩm chất của một người đàn ông ưu tú mà hắn luôn hướng đến.
Hàn Giang Khuyết suy nghĩ rất lâu, rồi lại hỏi: "Mẫu App này sẽ lật đổ thế hệ trước đây, đúng không?"
Lật đổ cũng là mang theo ý nghĩa nguy hiểm rất lớn.
"Đúng." Văn Kha gật đầu một cái.
Anh cũng không khỏi có chút cô đơn, bởi vì phải cố gắng chiến đấu một mình, cũng biết rõ kế hoạch như vậy có thể sẽ không dễ dàng được tiếp nhận, vì vậy mà lại ngừng một chút rồi mới tiếp tục: "Hơn nữa để phát triển được cũng cần một số vốn lớn. Tuy rằng Love is the end có thể không mất tiền mua dữ liệu của độ khớp từ các bệnh viện, thế nhưng bản thân thuật toán của hệ thống cũng đã rất phức tạp, còn muốn thuê những nhân tài phát triển tương đối giỏi giang, đây vẫn chỉ là bước đầu mà chưa bao gồm các kế hoạch sau này, làm sao có thể quảng cáo được sản phẩm của mình với nhà đầu tư... Haizz, chỗ nào cũng phải tiêu đến tiền."
"Chuyện tiền nong không cần lo lắng đâu."
Hàn Giang Khuyết bỗng nhiên lại nói một cách rất khẳng định.
"Gì cơ?" Văn Kha nghi hoặc nhìn qua.
"Bởi vì..." Hàn Giang Khuyết có hơi lúng túng phải ngừng lại một chút, rồi lập tức giải thích: "Kế hoạch đặc biệt như vậy, nhất định sẽ có người muốn đầu tư. Văn Kha, tôi cảm thấy đây sẽ là một App có tiềm năng phát triển vô cùng tốt."
"Tôi cũng hy vọng là vậy."
Văn Kha rất nhanh lại phấn chấn lên.
Anh thấy Hàn Giang Khuyết đang nhìn mình bằng ánh mắt chăm chú, đột nhiên còn vươn tay ra nhéo vào cái mũi thẳng tắp của hắn một cái: "Không sao đâu, tôi cũng còn một ít tiền để dành có thể sử dụng được. Yên tâm đi, cứ đi từng bước từng bước một đã vậy."
"Hàn Tiểu Khuyết, tôi sẽ cố gắng kiếm tiền nuôi cậu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!