Chương 36: Thời đại hoàng kim

Kỳ phát tình cùng với cơn bão "Hayaona" kia, đã cùng nhau lặng lẽ biến mất trong đêm đó.

Ngày hôm sau, Văn Kha tỉnh dậy từ rất sớm, thật ra anh vẫn luôn là một người làm việc và nghỉ ngơi theo quy luật, nhưng đặc tính sinh lý vào thời kỳ này, lại khiến cho tất cả các chức năng cơ thể của Omega, đều tập trung trên phương diện phát tình và nghỉ ngơi, cho nên mấy ngày nay anh mới lười biếng mà ngủ nướng cho đến khi tự nhiên tỉnh lại.

Khi tia sáng mặt trời đầu tiên chiếu rọi trên gương mặt, Văn Kha cúi đầu xuống nhìn thấy Hàn Giang Khuyết vẫn đang vùi mặt vào bả vai mình ngủ say như cũ, lại cảm thấy có chút ngẩn ngơ.

Khuôn mặt của thiếu niên xinh đẹp lạnh lùng thời cấp Ba ấy, cùng khuôn mặt của Alpha anh tuấn trưởng thành dưới ánh nắng sớm trước mắt anh này, giống như giấc mơ đẹp đẽ thuở thiếu thời rốt cuộc cũng trở thành hiện thực, đẹp đến nỗi tựa như là thật mà dường như cũng là ảo ảnh.

Cuộc đời anh gập ghềnh là thế, vậy mà chỉ trong mấy ngày đã thay đổi đến chóng mặt.

Từ ca phẫu thuật tách bỏ đánh dấu, đến cuộc ly hôn u ám, rồi đến khi gặp lại Hàn Giang Khuyết, tiếp theo là kỳ phát tình ngọt ngào và để đến giờ là bình tĩnh lại an nhàn dưới ánh mặt trời như thời khắc này đây——

Có một thoáng chốc, dường như là cả một đời đã lặng lẽ lướt qua trước mắt vậy, trong lòng Văn Kha mơ hồ dâng lên xúc động muốn rơi nước mắt.

Anh duỗi ngón tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve hàng mày kiếm của Hàn Giang Khuyết.

"Ừm..." Có lẽ là bị anh xoa như vậy có hơi ngứa ngáy, nên Hàn Giang Khuyết mới hừ một tiếng, từ trong lồng ngực của Văn Kha giãy ra, xoay lưng lại vùi khuôn mặt của mình vào trong gối.

Tuy hắn vẫn đang nhắm chặt hai mắt, nhưng vẫn mơ màng lẩm bẩm: "Đói không? Văn Kha, em có đói không? Tôi... ừm, dậy ngay đây."

Văn Kha không nhịn được mà khẽ cười, dáng vẻ Hàn Giang Khuyết rõ ràng là vô cùng buồn ngủ, đến mí mắt cũng không nhấc lên nổi, thế nhưng bản năng trong đầu hắn vẫn là quan tâm đến chuyện mình có đói bụng hay không.

Ngẫm lại cũng rất đau lòng.

Mấy ngày này, làm Omega đương nhiên là rất hạnh phúc. Nhưng đối với Alpha mà nói, lại không đơn giản như vậy, bọn họ một mặt vừa phải không ngừng vận động với cường độ cao ở trên giường để thoả mãn dục vọng triền miên của Omega, mặt khác, còn phải chăm sóc, âu yếm, chuẩn bị các loại đồ ăn cùng đồ dùng——

Nói ra thì cũng không phải chuyện gì to tát, mà còn rất vụn vặt. Nhưng để làm một Alpha tốt, thật sự rất vất vả.

Trải qua mấy ngày này, tuy Hàn Giang Khuyết không nói gì cả, nhưng thực tình có thể khẳng định được là hắn cũng mệt muốn chết rồi.

"Tôi không đói." Trước khi Văn Kha đứng dậy, còn nhẹ nhàng đặt một một nụ hôn lên vết sẹo của người này, khẽ nói: "Cậu cứ ngủ tiếp đi... Bảo bối."

Anh kéo chăn lên đắp đến tận vai cho Hàn Giang Khuyết, hai chữ cuối cùng nói ra rất nhẹ dường như là sợ bị nghe thấy.

Văn Kha thích gọi Hàn Giang Khuyết là bảo bối, dù cho chỉ là lén lút gọi cho chính mình nghe cũng đều cảm thấy rất hạnh phúc ——

Hạnh phúc hoá ra là cảm giác này.

Anh đã từng tưởng rằng, bản thân sẽ không bao giờ có được điều đó.....

Văn Kha nhanh chóng đi tắm một cái, sau đó bôi lên mặt ít toner rồi mới đi ra ngoài.

Mặc dù là buổi sớm, nhưng anh lại có cảm giác phấn chấn lâu rồi không thấy.

Buổi tối hai hôm trước, chiếc xe vẫn đỗ ở bãi đậu xe của câu lạc bộ LM đã được Hàn Giang Khuyết tranh thủ lái về, đỗ dưới tầng hầm khu nhà. Văn Kha ngồi vào vị trí quen thuộc, chậm rãi khởi động xe và lái ra khỏi khu Thế Gia này.

Mới sáng sớm nên đường còn chưa tắc, anh đang chạy xe đi về hướng Hải Lan Hiên, chưa được mười phút đã tới địa điểm mình muốn đến—— là quán hoành thánh Đỗ Ký.

//

Đỗ Ký là quán ăn lâu đời danh xứng với thực, được mở trong một ngõ nhỏ chỉ cách Hải Lan Hiên hai con đường.

Trước đây khi còn ở quanh khu đó, Văn Kha thường một mình đến đây mua đồ mang về làm bữa sáng, sau đó Trác Viễn ngẫu nhiên ăn qua mấy lần, người vốn có thói quen ăn đồ ăn sáng kiểu Mỹ như gã mà cũng có thể khen ngợi hoành thánh của quán này, có thể thấy được đồ ăn ở Đỗ Ký ngon đến thế nào.

Nhắc tới cũng thấy kỳ lạ, mười năm ở cùng với Trác Viễn, những lúc tỉnh táo Văn Kha rất ít khi nghĩ đến Hàn Giang Khuyết, anh không muốn nghĩ đến cũng không dám để bản thân nghĩ đến người này.

Nhưng nếu đã là một điều mà mình yêu tha thiết, bất kể có muốn bản thân chết lặng đến thế nào, chung quy cũng sẽ vẫn để lộ ra manh mối trong cuộc sống.

Anh trước sau đều nhớ kỹ Hàn Giang Khuyết thích ăn cái gì, nhớ đến dáng vẻ thiếu niên của hắn, híp cả mắt lại khi nâng bát hoành thánh lên ăn trong mùa đông ở phương Bắc đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!