Chương 31: Vì yêu thật lòng nên mới không phải là ép buộc

"Văn Kha..."

Hai tay Hàn Giang Khuyết chống xuống hai bên người của anh, hắn vẫn ép mình nhẫn nại không tạo thành "kết" như trước, mãi đến tận khi trên trán rịn đầy mồ hôi hột, mới nói: "Anh đeo đai bảo vệ cổ vào một lúc nhé? Hoặc là để tôi rút ra đeo bao vào."

Văn Kha vẫn đang co giật từng cơn bởi khoái cảm mãnh liệt, hơi ngẩng đầu lên, đôi mắt như được bao phủ bởi một lớp sương mù mỏng manh, mờ mờ mịt mịt.

Anh phải nghĩ mất một lúc, mới hiểu được ý tứ của Hàn Giang Khuyết rồi lại cảm thấy người này đang chậm rãi rút ra từ trong cơ thể mình, Văn Kha lập tức tùy hứng mà khép chặt chân lại không khỏi giữ lấy Alpha của mình.

"Shh..."

Hàn Giang Khuyết không nhịn được mà rên lên một tiếng, rất thấp cũng rất kiềm nén.

"Anh chàng" kia vốn đã đang cương cứng, bây giờ còn bị hành lang vừa nóng vừa chặt kia của Văn Kha bóp lại một cái, nhất thời càng khó thể khống chế nổi.

"Tuyến, tuyến thể của tôi yếu lắm, sẽ không có thai được đâu." Văn Kha khẽ nói.

"Sẽ không có thai... sao?"

Hàn Giang Khuyết ngẩn ra một chút, ánh mắt của hắt lóe lên một tia cảm xúc phức tạp, sau đó lại đặt một nụ hôn lên trán Văn Kha.

Anh biết hắn là muốn an ủi mình, liền nói nhỏ: "Sẽ không, vì thế, cậu có thể không cần... đeo bao đâu."

Nói đến đoạn sau, khuôn mặt Văn Kha cũng cảm thấy nóng lên.

Lần này không phải vì tuyến thể cấp thấp mà cảm thấy lúng túng, mà là bởi vì bản thân dường như đang trần trụi mời gọi Hàn Giang Khuyết, muốn hắn không hề có chút trở ngại nào mà giải phóng trong cơ thể anh.

Đôi mắt đen kịt của Hàn Giang Khuyết nhìn chăm chú vào Văn Kha một hồi lâu, dục vọng cũng dần dần trỗi dậy từ nơi sâu thẳm ấy.

Bản năng trời sinh của Alpha đã định là muốn lưu lại trong cơ thể Omega dấu vết của bản thân, thế nên hắn hoàn toàn không thể từ chối nổi một lời mời gọi như vậy.

Hàn Giang Khuyết cuối cùng cũng không thể kiềm chế nổi bản thân mình nữa, hắn ôm chặt lấy thân thể Văn Kha, phía dưới của Alpha triệt để lún sâu vào khoang sinh sản, đầu "cậu bé" phồng lớn lên, từ từ xòe ra phủ kín khoang sinh sản của Omega, đây là quá trình vì đau đớn mà càng cảm thấy dài dằng dặc.

Văn Kha không nhịn được mà nghẹn ngào.

Hình thành "kết" đối với tất cả Omega đều rất khó khăn, những đau đớn mà bác sĩ nhắc đến khi trước đa phần cũng là chỉ thời điểm này.

Văn Kha mới vừa phẫu thuật tách bỏ đánh dấu, khoang sinh sản vốn đã rất yếu rồi mà kích thước của Hàn Giang Khuyết lại quá lớn, vào lúc này mà còn phình lớn thêm một vòng, đối với nơi yếu ớt kia thật sự là giày vò quá mức tàn nhẫn.

Cả người anh đều run lên, muốn trốn tránh theo bản năng nhưng lại bị hắn mạnh mẽ nhấc mông mình lên.

Hàn Giang Khuyết cúi đầu xuống cắn vào tai của Văn Kha, như chú sói nhỏ ngậm lấy phối ngẫu (*) của mình, một khi bắt đầu tạo "kết", tập tính của động vật từ trong xương cốt của Alpha sẽ chiếm hữu lấy đầu óc——

(*)= bạn đời, vợ chồng.

Rất muốn chiếm hữu triệt để Omega của mình, nhưng mà lại không nỡ.

"Văn Kha, đau lắm đúng không?" Giọng của hằn khàn khàn, hỏi.

Người ấy gật đầu một cái, bản thân biết rõ đây là chuyện nhất định phải trải qua trong kỳ phát tình nhưng vẫn đau đến không thể chịu nổi.

Dường như còn cảm nhận được mỗi một tĩnh mạch của thứ kia đang hưng phấn mà phồng lên, phần đầu rùa giống như chiếc ô chậm rãi xòe ra, mà khoang sinh sản của anh phát triển không tốt lắm, vốn dĩ so với Omega cấp cao đã nhỏ và yếu hơn cho nên hiện tại liền thật sự cảm thấy giống như sắp bị căng quá mà hỏng mất.

Tai của Văn Kha còn bị Hàn Giang Khuyết ngậm lấy, đôi mắt chỉ có thể ầng ậc nước, nói: "Đau quá."

Hàn Giang Khuyết rốt cuộc cũng không cắn vào tai anh nữa, mà là ôm cả người vào trong lòng mình.

"Tôi biết." Hắn liếm ướt đôi mắt ướt đẫm của Văn Kha hết lần này đến lần khác.

Anh ngẩng đầu lên, nhìn thấy đôi mắt Alpha của mình có hơi đỏ, lặp đi lặp lại, nói: "Văn Kha, tôi yêu anh, tôi yêu anh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!