Cái gáy trắng nõn của Văn Kha đã ửng đỏ, thân trên khẽ cọ nhẹ vào giường.
Hàn Giang Khuyết cúi đầu, nhìn xuống phía dưới của anh.
Hầu kết nhỏ xinh của Omega lăn lên lộn xuống, phát ra những tiếng rầm rì gruu gruu như tiếng kêu của chú chim bồ câu nhỏ, đôi mắt bình thường thì dịu dàng dịu dàng mà lúc này lại nhìn hắn với ánh mắt ướt át, bên trong đong đầy khát cầu.
Hàn Giang Khuyết ngẩn ra trong thoáng chốc, động tác của hắn cũng dừng lại.
Cái thứ trí nhớ chết toi từ hồi còn nhỏ vẫn luôn tệ hại lướt qua hình ảnh, trong căn nhà chật chội cũ nát đó, bị ép phải tận mắt chứng kiến chuyện làm tình tựa như thú hoang đang giao cấu, khiến cho hắn đã mang theo loại tâm lý chán ghét cùng bài xích đối với Omega đến kỳ phát tình trong một quãng thời gian rất dài.
Hàn Giang Khuyết thường cảm thấy, Omega trong thời kỳ này sẽ bộc lộ ra dáng vẻ rất đặc biệt.
Rất quấn người, rất tanh nồng——
Có kiểu... tham lam không biết chán của động vật.
Hắn vẫn luôn rất căm ghét bộ dáng kia, cảm thấy điều đó rất đáng hổ thẹn.
"Hàn Giang Khuyết,"
Văn Kha tóm lấy cánh tay của Alpha, gọi nhỏ một tiếng: "Hàn Giang Khuyết..."
Omega đến kỳ phát tình rất nhạy cảm, cả về thể xác và tinh thần, tựa như cảm quan của mỗi một tế bào khắp toàn thân đều được huy động đến cực hạn, bởi vậy cũng yếu đuối đến mức cực đoan.
Anh muốn Hàn Giang Khuyết ôm ôm mình, muốn cùng với thân thể Alpha của mình dính chặt vào nhau thân mật gắn bó, chỉ một ánh mắt lạnh nhạt của hắn vào lúc này thôi cũng sẽ khiến Văn Kha run sợ trong lòng.
Anh hít một hơi, rốt cuộc cũng lo sợ hỏi: "Cậu, cậu còn hôn tôi nữa không...?"
Văn Kha sợ bị từ chối cũng sợ bị cười nhạo, lúc hỏi câu này, những ký ức đáng sợ từ quá khứ đó tựa như thuỷ triều dâng lên, khiến cho anh dường như còn muốn khóc.
"Còn."
Hàn Giang Khuyết lúc này rốt cuộc mới lấy lại được tinh thần, hắn cúi người xuống nâng cằm Văn Kha lên, hôn thật sâu vào đôi môi mềm mại kia.
"Ưm..."
Văn Kha nhận được sự cổ vũ, vội vàng co chân lên quấn lấy eo lưng của Hàn Giang Khuyết, như muốn rúc cả người mình vào trong lòng Alpha.
Đôi chân của anh quấn chặt lấy người kia, phần hông ma sát ở một biên độ rất nhỏ với eo của Hàn Giang Khuyết, cho dù biết rõ làm như vậy rất ngượng ngùng, thế nhưng sự dày vò của kỳ phát tình đủ để phá huỷ bất kỳ sự dè dặt nào của Omega.
Đầu lưỡi của Hàn Giang Khuyết vươn ra tiến vào trong khoang miệng của anh, khiến Omega trong lồng ngực bản thân run rẩy, bàn tay hắn từ từ đi xuống, nhẹ nhàng xoa vào bộ vị giữa hai chân Văn Kha.
"Anh bạn bé nhỏ" màu phấn hồng nhàn nhạt, tuy rằng cũng đã run run mà ngóc đầu lên, nhưng trên miệng lại không kiềm chế nổi mà nhỏ xuống thứ chất lỏng trong suốt dính nhớt.
Thân thể Văn Kha nhất thời bắn ra, khó thể kiềm nổi mà rên rỉ một tiếng thật dài.
Omega nam tuy rằng cũng có "đồ chơi" như của Alpha, nhưng trong chuyện làm tình lại nằm ở vị trí bị đút vào, thế nên kích thước hoàn toàn không thể sánh bằng được.
Bởi vậy khi nắm lấy thứ kia của Văn Kha trong bàn tay mình, Hàn Giang Khuyết có cảm giác gần như là rất mới mẻ.
Hoá ra "cậu bé" của Omega là như vậy, nho nhỏ thậm chí còn khá xinh xắn.
Trong lòng hắn bỗng nhiên dâng lên, một sự kích động hung ác không nói được thành lời. Hắn ra tay có hơi nặng, vừa thô lỗ vuốt ve nơi vừa bắn ra kia, vừa tàn nhẫn mà cắn vào môi của anh, nói nhỏ: "Văn Kha... Anh nhỏ thật đấy."
"Cậu..." Cho dù là đang đắm chìm trong khoái cảm, nhưng khi Omega nghe thấy câu này cũng không khỏi tức giận.
Cơ thể của Văn Kha rất mềm mại, giọng nói cũng là như vậy, tuy rằng tức giận những cũng vì thế mà mất đi sức lực, anh che mặt mình đi, tức đến mức đang nức nở mà vẫn không quên cãi lại: "Cậu, cậu thì to lắm chắc?"
Hàn Giang Khuyết có hơi vụng về mở tay Văn Kha ra, rồi cúi đầu xuống nhìn vào khuôn mặt của Omega trong lòng mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!