Kỳ phát tình đột nhiên đến sớm, khiến tất cả mọi chuyện trở nên có chút rối loạn.
Hứa Gia Nhạc nhanh chóng đưa ra đề nghị bản thân sẽ dọn ra ngoài, mà điều này cũng đương nhiên là phải như vậy, khi Văn Kha đến kỳ phát tình trong nhà không thể nào có đến hai Alpha cùng tồn tại được.
Văn Kha cảm thấy rất ngại, lúc Hứa Gia Nhạc rời đi còn tiễn người xuống tận dưới tầng: "Hứa Gia Nhạc, tôi vừa nãy đã đặt phòng ở khách sạn cho cậu rồi, cậu cứ tạm qua đó ở trước đi. Thật sự là ngại quá, mới vừa bắt cậu về tận đây, còn chưa được mấy ngày thì đã có chuyện. Đợi đến khi kỳ phát tình của tôi kết thúc, cậu lại chuyển về nhé, có Hàn Giang Khuyết ở đây cũng không sao cả."
"Không cần đâu." Hứa Gia Nhạc lắc đầu một cái: "Cậu cũng được chia cho ba triệu đó thôi đấy, nhớ đừng xài hoang. Yên tâm, tôi có chỗ ở mà, mặc dù là nhân sĩ (*) đã từng ly dị, thế nhưng tốt xấu gì tôi vẫn còn gia tài bạc triệu của ông nội để lại đây, tìm một cái nhà dễ như ăn cháo ấy mà."
(*)= người trí thức có danh vọng, có tư tưởng tiến bộ.
Văn Kha không nhịn được mà cười một cái, anh đi đến gần người bạn của mình, khẽ hỏi: "Cận Sở gần đây thế nào? Hai người... thật sự không quay lại được sao? Dù sao thì cũng có một đứa con rồi, hay lại cố gắng thêm một chút?"
Nghe thấy tên Cận Sở, Hứa Gia Nhạc không khỏi lặng im trong thoáng chốc, rồi lại lập tức lộ ra vẻ mặt thiếu tập trung: "Cậu cũng biết em ấy đấy."
"Ngây ngô ngốc nghếch, cho nên đã quyết định chuyện gì thì sẽ không thay đổi. Em ấy bây giờ cho rằng bản thân không yêu tôi, một lòng muốn theo đuổi tình yêu chân chính... Mấy ngày trước mới nghe em ấy nói, mình đang tích cực làm quen với các Alpha mới rồi, thế nên—— thật sự là hết phim rồi."
Hứa Gia Nhạc nhún vai một cái, nói: "Mà chuyện đó cũng chẳng có gì, nhưng nghĩ nó tức lại là ở chỗ tôi đã chẳng giành được quyền nuôi con, lại cũng không giành được Cận Sở, nhưng mà mỗi tháng vẫn phải chu cấp một khoản phí cấp dưỡng cố định kha khá cho một lớn một bé ấy."
Văn Kha bị vẻ mặt của anh bạn mình chọc cười, nhưng lại lập tức cảm thấy bên trong những lời lẽ hài hước ấy còn có một nỗi cay đắng nhàn nhạt.
Giọng điệu của Hứa Gia Nhạc khi nhắc tới Cận Sở, vẫn mơ hồ mang theo chút bất đắc dĩ và cưng chiều, người này chắc có lẽ vẫn chưa thể buông bỏ đoạn tình cảm đó.
Chuyện ly hôn từ trước đến nay Hứa Gia Nhạc cũng không nói nhiều, cũng chưa bao giờ trách cứ Cận Sở, sau này vẫn là trong một lần ngẫu nhiên nói lỡ miệng, mới để Văn Kha biết được hoá ra căn nhà ở nước ngoài, cùng hai chiếc xe kia đều hoàn toàn dùng hình thức biếu tặng mà để lại cho Cận Sở, lại cộng thêm phí cấp dưỡng mỗi tháng, có thể nói trên cơ bản cuộc sống của cậu ta không có đáng phải lo lắng cả.
"Em ấy vẫn luôn chưa có công việc đàng hoàng, sau khi ly hôn với tôi mới bắt đầu cuộc sống mới, như vậy đương nhiên là cần tiền vốn rồi, muốn cho em ấy cảm giác an toàn về kinh tế để chuẩn bị cẩn thận cho bản thân mới được."
Hứa Gia Nhạc khi đó đã giải thích như vậy đấy.
Hai người đã làm bạn bè bao năm nay, Văn Kha rất rõ anh bạn Alpha của mình, thoạt nhìn thì có vẻ lười biếng nhưng trên thực tế tuyệt đối là một người chồng tốt.
Nhưng mà người tốt như vậy, đến cuối cùng lại không thể nhận được hạnh phúc viên mãn, thực sự là một chuyện vừa đắng cay lại chua xót.
"Được rồi, đừng lo cho tôi." Hứa Gia Nhạc vỗ vào vai Văn Kha: "Mấy ngày tới đây đối với cậu rất quan trọng, mà cái chuyện chính thức đánh dấu ấy, cũng cần rất thận trọng. Đương nhiên, những chuyện khác cũng không nên quá vội vàng, phải học cách tận hưởng, hiểu chưa?"
Anh ta đang nói mấy lời mang đầy ý tứ sâu xa thì bất chợt ngừng lại một chút, rồi mới nói rằng: "Một Alpha đạt tiêu chuẩn là phải khiến Omega của mình trong thời kỳ phát tình, ăn được một lần là muốn ăn mãi, quyến luyến không quên, chẳng mơ tưởng gì nữa mới được, rất rõ ràng là tôi không đủ tiêu chuẩn. Thế nhưng hiện tại—— đã đến lúc thể hiện kỹ thuật chân chính rồi, để kiểm nghiệm xem Hàn công chúa có đủ tiêu chuẩn hay không nào."
Văn Kha nghe thấy cách gọi "Hàn công chúa" từ thời cấp Ba này, không khỏi cảm thấy có cảm giác thân thiết như đang phả vào mặt.
Anh khẽ mỉm cười, cố ý nghiêm mặt lại nói: "Hứa Gia Nhạc, cậu đừng có nhắc đến cái biệt danh này trước mặt Hàn Giang Khuyết, cẩn thận bị công chúa đấm cho ba phát là chết luôn đấy."
Hứa Gia Nhạc cũng cười, anh ta bước vào trong xe, rất phóng khoáng vẫy tay với Văn Kha một cái, rồi lái thẳng đi.....
Hai ngày nay, Hàn công chúa đều thực hiện các công tác chuẩn bị cho kỳ phát tình của Văn Kha.
Hắn đổi chiếc giường ở phòng ngủ chính, thành chiếc giường đôi to gấp hai lần, nếu như kích thước giường đã thay đổi, đương nhiên chăn ga gối nệm cũng phải thay hết.
Khi Văn Kha mới vừa nhìn thấy chiếc giường ngủ lớn đến mức khoa trương trong phòng, không khỏi lấy làm kinh hãi.
Anh đứng ở một bên, vốn là còn chưa biết nên làm thế nào thì đã bị Hàn Giang Khuyết từ đằng sau ôm lấy cả người anh, ngã thẳng xuống giường.
Văn Kha vừa mới nằm lên đã choáng luôn.
Giường đệm thoải mái đến mức khó có thể hình dung nổi.
Anh không tự chủ được mà lặn qua lộn lại, theo bản năng quấn lấy chiếc chăn, cảm giác vừa mềm vừa bông, đắp vào người cứ có cảm giác như mình đang được một đám mây mềm mại ôm vào trong lòng vậy.
"Anh cảm thấy thế nào?"
Hàn Giang Khuyết ngồi ở bên giường, vén chăn lên hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!