Chương 26: Tình yêu của hắn là cực kỳ cố chấp cùng bướng bỉnh

"Văn Kha, tôi không quan tâm đến mùi của tin tức tố."

Hàn Giang Khuyết nhìn vào đôi mắt của người ấy, đôi mắt kia vẫn trong veo như mười năm trước khiến hắn có hơi lúng túng, nói: "Dù cho anh có là ngụm nước bọt thối chết đi được của hươu cao cổ, tôi cũng vẫn yêu anh như vậy."

Văn Kha chớp mắt một cái, khóe miệng không nhịn được mà giương lên ý cười mềm nhũn.

Sự dí dỏm cùng lãng mạn của Hàn Giang Khuyết đều khác hẳn với người thường, mỗi một bức tranh, mỗi một câu nói kỳ cục, đổi lại thành một người khác nhất định sẽ là mù mờ không thể hiểu rõ được.

Nhưng mà Văn Kha hiểu.

Anh hiểu rõ từng li từng tí một.

Hàn Giang Khuyết nói đến đây, lại ngập ngừng một chút rồi mới tiếp tục: "Buổi sáng lúc tôi đến tìm, anh đã nói với tôi rằng, mười năm trước anh thật sự thích tôi, nhưng bây giờ mình đã thay đổi rồi—— lúc ấy tôi đã nghĩ rằng bản thân đã không còn cơ hội nữa. Văn Kha, tôi chỉ sợ là anh còn chưa xác định được rõ ràng. Thật ra nếu anh còn chưa chắc chắn lắm... Tôi vẫn có thể đợi được."

"Không phải đâu Hàn Giang Khuyết, là tại tôi khi đó còn chưa nghĩ ra."

Văn Kha vội vàng lắc đầu phủ nhận.

Anh nhận ra ánh mắt của người kia mơ hồ chứa chất một chút mất mát, trong lòng lập tức tràn đầy chua xót khổ sở——

Dường như còn có thể chạm vào đáy lòng không yên của hắn.

Sẽ là Hàn Giang Khuyết một mình trong ánh chiều tà ngắm nhìn hươu cao cổ hết lần này đến lần khác, sẽ là Hàn Giang Khuyết vì anh mà đến thành phố B lặng lẽ xem dự báo thời tiết——

Dù cho có mãnh liệt nhớ nhung đến thế nào, nhưng cũng chưa từng làm phiền đến cuộc sống của anh.

Hàn Giang Khuyết từ đầu đến cuối đều là một cậu bé con, tình yêu của hắn là cực kỳ cố chấp cùng bướng bỉnh, nhưng cũng chính bởi vậy mà lại càng hỗn loạn.

"Tôi không thay đổi."

Văn Kha thò tay từ trong chăn ra, ôm lấy cổ của Hàn Giang Khuyết, anh nói:

"Xin lỗi, Hàn Giang Khuyết. Tôi chưa từng thay đổi, sáng nay tôi nói vậy, là bởi vì..."

Giọng nói của anh khẽ run một cái: "Là bởi vì, tôi của bây giờ không phải là một tôi tốt nhất. Anh chàng Văn Kha mà thời niên thiếu cậu thích ấy, là một người rất ưu tú, nhưng Văn Kha của hiện tại lại rất thất bại. Hàn Giang Khuyết, thật ra tôi, tôi chỉ sợ bản thân mình không xứng với cậu."

Nếu đã như vậy, đương nhiên sẽ khiến bản thân cảm thấy rất khó chịu rồi.

Nhưng so với lòng tự trọng, anh sẽ càng để tâm đến Hàn Giang Khuyết hơn.

Không muốn để Hàn Giang Khuyết không có cảm giác an toàn, không muốn để Hàn Giang Khuyết bởi vì lời từ chối sáng nay mà thấp thỏm không yên.

"Cậu ở trong lòng tôi, xứng đáng với những điều tốt đẹp nhất trên thế giới này."

Văn Kha nhìn vào đôi mắt đẹp đẽ đang gần mình trong gang tấc kia, còn có vết sẹo hằn in trên mặt mày của hắn nữa, anh khẽ nói: "Tôi chỉ sợ bản thân mình chưa đủ tốt."

Hàn Giang Khuyết là bảo bối của anh.

Văn Kha ngại nói ra những lời sến súa như vậy, nhưng trong lòng mình, anh lại thật sự nghĩ như thế đấy.

"Văn Kha,"

Hàn Giang Khuyết lắc đầu một cái, nhấn mạnh từng chữ một, nói: "Anh chính là tốt nhất."

Hắn nói ra như thế mà chẳng hề có chút do dự.

Văn Kha không nhịn được, khẽ hít vào một hơi. Mười năm rồi, không có ai khẳng định anh chắc như đinh đóng cột vậy. Trong đôi mắt Văn Kha tuy rằng đã lấp lánh ánh nước, nhưng lại không kiềm được mà nhẹ nhàng nở nụ cười.

Anh nhổm người dậy, chủ động đón lấy nụ hôn của Hàn Giang Khuyết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!