Chương 23: Là vì yêu đến nỗi không thể buông tay ư

Hết thảy của buổi tối hôm ấy, đều như đang xoay vòng vòng với tốc độ cực nhanh.

Đi cùng với những âm thanh điện tử đinh tai nhức óc, ánh sáng rực rỡ chớp lóa khắp bốn phía, còn có chất cồn đang chảy trong cơ thể, khiến cho Văn Kha có cảm giác bản thân gần như sắp phấn khích đến mức điên cuồng rồi, mà kiểu điên cuồng này lại còn vô cùng tỉnh táo.

Ly hôn không phải là giới hạn.

Tối nay mới đúng là như vậy.

Giống như là đẩy ra một cánh cửa.

Mà trước khi mở cánh cửa đó ra, Văn Kha vẫn là một người sống trong nản lòng, cuộc đời vẫn là một vòng tuần hoàn khép kín không tránh khỏi những quẫy nhiễu hoà trộn lại cùng nhau.

Thế nhưng sau khi đẩy cánh cửa kia ra, dường như anh từ đấy, đã giành được một cuộc đời mới.

Văn Kha được giải phóng rồi——

Hai chữ này lãng mạn đến nhường nào.

Tự tay Văn Kha đã dỡ xuống những nhu nhược cùng trốn tránh mà xây nên một bức tường cao đó, anh đã lao ra khỏi nhà tù giam cầm bản thân suốt mười năm dài đằng đẵng, để được nhìn thấy thế giới chân thật ngoài kia, để được nhìn thấy trời xanh bao la và để được nhìn thấy trong cánh đồng lúa mạch ấy, cậu thiếu niên của anh đang chạy về phía mình.

Anh là một người mà trong lòng có niềm hoang dại vô biên.....

Văn Kha kề sát vào Hàn Giang Khuyết, nhảy tưng tưng chẳng theo bất kỳ khuôn mẫu của một điệu nhảy nào cả.

Hàn Giang Khuyết cúi đầu xuống, ghé vào bên tai anh, nói: "Văn Kha, anh không biết nhảy phải không."

"Trông anh như một chú hươu cao cổ được gắn lò xo vào ấy——"

Hắn nói đến đây, lại không kiềm được mà khẽ cười: "Bật tới bật lui."

Văn Kha lập tức không bật nữa.

Anh đỏ mặt, vòng tay qua cổ Hàn Giang Khuyết, phải kiễng chân lên mới có thể ghé vào tai hắn, thở hồng hộc, nói: "Hàn Giang Khuyết, chú hươu cao cổ này thích cậu lắm."

Con người này xưa này chưa từng sến bao giờ, bây giờ lại sến đến mức cảm thấy đầu ngón tay của bản thân như vừa mới chạm vào điện vậy.

Khuôn mặt của Văn Kha nóng bừng, có lẽ là bởi vì chất cồn, mà cũng có lẽ là bởi vì cách người kia một khoảng quá gần, gần đến mức có thể ngửi thấy được mùi tin tức tố trên người hắn.

Hàn Giang Khuyết còn thơm hơn gấp trăm lần, gấp vạn lần so với những shots Bourbon mà anh vừa uống đầy một bụng kia.

Đôi mắt đen nhánh của người kia nhìn vào anh, ngay sau đó là hít một hơi thật sâu.

"Chúng ta đi." Hắn nói như vậy, rồi bất thình lình nắm lấy cổ tay Văn Kha, hai người cùng nhau chen ra bên ngoài.

Hai người họ vội vã đùn đẩy đến bên quầy bar lấy đồ, Văn Kha còn chưa có quên mình đã để rất nhiều thứ lạc quẻ so với nơi đây trong chiếc túi vải này.

Ngay tại lúc này, bên trên bỗng nhiên lại rơi xuống rất nhiều bọt bong bóng màu trắng, rơi xuống trên mặt, trên vai của tất cả mọi người——

Toàn bộ sàn nhảy tựa như ảo mộng, giống như được ngâm trong một bồn tắm cực lớn với đầy bong bóng xà phòng.

Dòng người trong nháy mắt trở nên phấn khích, những tiếng hét chói tai vang lên không ngừng.

Văn Kha lúc này cũng nhớ ra, trước khi vào đây hình như anh cũng đã nghe thấy có rất nhiều người nhắc đến dạ tiệc bong bóng (*) gì đó.

Anh và Hàn Giang Khuyết đồng thời đứng lại trong thoáng chốc.

Văn Kha ngẩng đầu nhìn lên, nhìn những bọt bong bóng trắng nhẹ nhàng rơi xuống trán của mình, anh khẽ nhắm mắt lại.

—— Thật sự rất đẹp.....

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!