Chương 21: Đó đâu phải chỉ là tình yêu, đó là cả một sự tôn thờ

Lúc Hứa Gia Nhạc về đến nhà, vừa mở cửa ra đã nhạy bén ngửi thấy mùi thuốc lá len lỏi nồng nặc khắp nơi, mới đầu anh ta không tìm được Văn Kha, sau khi đảo qua đảo lại phòng khách hai lần, mới trông thấy anh ngồi co ro trên nền nhà trong góc nhỏ bên cạnh sopha.

Trên chân Văn Kha chỉ đi mỗi một chiếc dép lê, trong khi chiếc còn lại đã bị đá qua một bên, cả người đều gục xuống giữa hai đầu gối.

Bên cạnh đôi chân nhỏ nhắn trắng trẻo, là chiếc gạt tàn bằng thuỷ tinh đựng đầy những mẩu đầu lọc thuốc lá, một lon bia đã uống cạn nghiêng nghiêng ngả ngả đổ kềnh ra nền nhà, bầu không khí rõ ràng là rất mất tinh thần.

Hứa Gia Nhạc trong nhất thời cũng sợ đến hết hồn.

Văn Kha mà anh ta quen, vẫn luôn là một người giỏi chịu đựng đến mức khiến người khác phải ngạc nhiên, cho dù bị đả kích rất nhiều từ chuyện ly hôn, nhưng anh vẫn duy trì thái độ kiềm chế, bình tĩnh đối mặt, đây là lần đầu tiên trong bao nhiêu năm qua, Hứa Gia Nhạc nhìn thấy Văn Kha tự giận mình như vậy.

"Hey..."

Anh ta đi tới ngồi xổm xuống, phát hiện ra trong tay Văn Kha đang siết chặt hai bức tranh, Hứa Gia Nhạc chưa kịp nhìn kỹ những bức tranh đó vẽ gì, mà trước tiên là vỗ vào vai Văn Kha, đắn đo một chút mới lên tiếng: "Trước khi tôi vào cửa, đã trông thấy Hàn Giang Khuyết đứng ở chỗ thang máy, cậu ta thấy tôi về rồi; chưa nói gì cả mà đã đi luôn."

Văn Kha ngẩng đầu lên từ khoảng trống giữa hai đầu gối, trên đầu anh có mấy túm tóc vểnh lên, đôi mắt không có sức sống: "Trước khi cậu về, Hàn Giang Khuyết vẫn còn ở đó sao?"

Anh hỏi dứt lời, cũng không đợi đáp án mà đã vội lục tìm thuốc để hút.

"Mẹ! Này Văn Kha, cậu định hút hết thuốc của tôi đấy à—— muốn hút thì tự đi mà mua nhé, đừng có lợi dụng một người thất nghiệp như tôi."

Vẻ mặt Hứa Gia Nhạc cố tình làm lố lên, nhưng thấy Văn Kha đối với sự hề hước của chính mình không có phản ứng gì, anh ta chỉ có thể thở dài, rồi ngồi xuống nền nhà song song với anh:

"Tôi nên nói hay không nên nói đây—— thật ra tôi biết cậu đã từng thích Hàn Giang Khuyết, từ thời cấp Ba tôi đã biết rồi."

"Tôi biết, cậu cũng biết điều đó."

Tiếng nói của Văn Kha rất thấp cũng rất nhỏ.

Hồi ấy sau khi anh quen với Trác Viễn, cũng chỉ có Hứa Gia Nhạc đã từng hỏi thoáng qua anh một câu rằng "Thật sự đã nghĩ kỹ chưa?".

Hứa Gia Nhạc trước nay là một người không lắm lời, xem ra cũng là một người rất lười để ý đến lời đồn đại về chuyện tình cảm của người khác, thế nhưng khả năng quan sát lại sắc sảo đến đáng sợ.

"Trông dáng vẻ của các cậu hôm nay, có vẻ vẫn chưa giải quyết được vấn đề rồi."

Hứa Gia Nhạc hỏi rất thẳng thắn: "Cậu không chịu hả? Nãy tôi thấy dáng vẻ mất hồn mất vía của Hàn Giang Khuyết ở ngoài đó, giống hệt như năm mười tám tuổi lần đầu tiên thất tình ấy. Nhưng mà căn bản là cậu, cũng đâu phải không còn thích cậu ta nữa?"

Văn Kha không trả lời được, ngón tay anh run run khi muốn bật lửa lên, "tạch tạch" một tiếng mà không thấy lên lửa, lại bật thêm một lần nữa những vẫn thất bại.

"Hứa Gia Nhạc, tôi không biết nên làm thế nào cả."

Văn Kha cuối cùng cũng mở miệng, anh cầm lấy bao thuốc dường như trống trơn, cười buồn nói: "Trong lòng tôi rối lắm, còn khó chịu nữa, cứ nghĩ đến tên cậu ấy là tôi lại thấy rất khó chịu..."

"Rối như vậy thì làm rõ từng chuyện một đi, thật ra cũng chẳng khó lắm đâu."

Hứa Gia Nhạc nhanh chóng xếp gọn gàng bao thuốc và vỏ lon bia sang một bên, sau khi dọn dẹp được một chỗ ngồi sạch sẽ, mới trịnh trọng ngồi xuống đối diện với Văn Kha, hỏi: "Tôi sẽ bắt đầu từ điều cơ bản nhất cũng là câu hỏi quan trọng nhất, Văn Kha —— cậu có còn thích Hàn Giang Khuyết không?"

Văn Kha nghe thấy câu hỏi kia liền ngây ngẩn cả người.

Có lẽ vì câu hỏi này quá thẳng thắn, khiến anh phải ngồi lặng một hồi lâu mới do do dự dự nói: "Mười năm trước quả thật tôi thích cậu ấy, cậu, cậu cũng biết mà."

"Nhưng cái tôi muốn hỏi đến là hiện tại."

"Hiện tại đã qua mười năm lâu như vậy rồi, tôi cảm thấy... tôi, tôi và Hàn Giang Khuyết không nên mãi dây dưa, không để quá khứ ngủ yên. Hơn nữa..."

"Văn Kha, tôi cũng không có hỏi nên hay không nên."

Lần thứ hai Hứa Gia Nhạc không khách sáo một chút nào, cắt ngang lời Văn Kha.

Đôi môi anh khẽ run rẩy, nhưng vẫn cố gắng nói tiếp: "Hơn nữa vào lúc này, khi tôi mới vừa cùng Trác Viễn ly hôn, đã lại quen với Hàn Giang Khuyết, tôi thật sự... giống như là không làm được như thế. Cậu ấy nói, nếu như thấy áp lực thì không cần phải thật sự quen nhau, chỉ cần coi mình là khách hàng của cậu ấy, cùng nhau trải qua kỳ phát tình là được, nhưng tôi, tôi..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!