"Tôi cũng thích anh."
Đôi mắt đen láy của Hàn Giang Khuyết nhìn thẳng qua, trong ánh mắt ấy dường như cố giấu đi vệt đau khổ: "Tôi không ghét anh, Văn Kha, từ mười năm trước tôi cũng đã thích anh rồi."
Văn Kha ngơ ngẩn nhìn bức tranh trong tay mình: "Cậu..."
"Cho nên, khi đó cậu tới tìm tôi là..."
Thậm chí anh còn đột nhiên run lên bần bật, câu nói kia mặc dù còn chưa nói hết, nhưng cũng đủ để chợt hiểu rõ rồi ——
Thiếu niên xưa nay không biết nói những lời hay ý đẹp, lại vì anh vẽ một bức chân dung hươu cao cổ xấu xí, sau đó lại để cho cậu bé trai trong bức tranh thắt nơ bướm cho chú hươu cao cổ kia.
Đây là lời tỏ tình của Hàn Giang Khuyết năm mười sáu tuổi.
"Tôi muốn cùng anh vượt qua kỳ phát tình đầu tiên."
Hàn Giang Khuyết nhìn vào Văn Kha, rồi hắn tiến về phía trước một bước sau đó có hơi vụng về mà dừng lại, tiếp tục giải thích: "Sau cái hôm lấy được tờ kết quả kia, anh không đến trường—— trong lòng tôi rối lắm.
Văn Kha, tôi khi đó thật sự đã không hy vọng anh là một Omega, tôi cứ nghĩ mãi, sao anh lại có thể trở thành như vậy được, nếu như anh thật sự là một Omega thì tôi phải làm sao đây.
Cả ngày hôm đó tôi đều không nghe giảng, cứ lặp đi lặp lại hành động lấy tờ báo cáo của anh từ trong hộc bàn ra xem rồi lại đút ngược trở vào, nhưng mà kết quả cũng không có gì thay đổi."
"Sau đó tôi nghĩ, hết cách rồi. Bất luận anh là Beta hay là Omega, mà cho dù anh có là Alpha đi chăng nữa, tôi đều không muốn mất anh."
"Sau, sau đó thì sao..."
Văn Kha dường như còn mơ hồ cảm giác thấy có thể nghe được tiếng tim đập của mình, anh căng thẳng nhìn vào Hàn Giang Khuyết.
"Văn Kha, tôi biết lúc ở bệnh viện, bản thân đã làm anh tổn thương."
Hàn Giang Khuyết duỗi tay ra, nhưng cuối cùng chỉ là khẽ nắm lấy tay nắm cửa, hắn cúi đầu xuống, nói: "Nhưng tôi không biết nên mở lời với anh thế nào, ngày ấy, tôi chạy về nhà vẽ cho anh một bức tranh muốn thay lời xin lỗi.
Khi đó trong đầu óc tôi đều là chuyện này, lúc tan học lại bị giáo viên giáo nhiệm gọi ra ngoài phê bình, kết quả liền quên mất tờ giấy kia trong hộc bàn, sau đó khi tôi đi học trở lại thì chuyện anh là Omega cấp E mọi người đều biết cả rồi, quá nhiều người đang truyền nhau tin đó, tôi cũng không tìm được ai là người lén xem tờ kết quả đó đầu tiên nữa.
Xin lỗi—— là lỗi của tôi, Văn Kha, không phải tôi cố ý đâu, xin lỗi..."
Sống mũi Văn Kha cay cay.
Anh đương nhiên tin rằng, Hàn Giang Khuyết sẽ không cố ý làm tổn thương mình, sẽ không đưa tờ kết quả đó cho người khác xem.
Chỉ là ——
"Hàn Giang Khuyết, mười năm trước... Tại sao cậu lại không chịu nói rõ ràng chuyện này với tôi." Giọng nói của Văn Kha run rẩy, hỏi.
"Anh đã chặn tôi mà."
Tiếng của Hàn Giang Khuyết trầm thấp, nói: "Tôi cảm thấy anh căn bản là không tin tôi, tôi đã rất tức giận và cũng rất buồn. Văn Kha, tôi khi đó không biết nên đối mặt với những cảm xúc này như thế nào. Có chốc tôi giận anh, có chốc lại nhớ anh, nhưng khi anh sắp đến kỳ phát tình tôi đã thực sự không nhịn nổi nữa, vì vậy mới đem bức tranh kia chạy đến nhà anh. Tôi cho rằng... chúng ta có thể làm lành với nhau có lẽ sẽ còn tốt hơn cả lúc trước.
Tôi không ngờ rằng cuối cùng, chúng ta lại thành ra như thế này."
Văn Kha ngơ ngác nhìn vệt lốm đốm còn lưu lại trên nền gạch ốp hai bên thang máy.
Phải, chính anh cũng không ngờ được rằng cuối cùng lại thành ra thế này.
Anh biết trí nhớ của Hàn Giang Khuyết kém đến thế nào, nhưng đó chỉ là chút phiền não nhỏ trong cuộc sống, mà trước nay chưa từng nghĩ đến, cuối cùng lại vì chính chút phiền não nhỏ ấy dẫn đến việc tờ kết quả kia bị người khác nhìn thấy, dẫn đến việc anh hiểu lầm hắn.
Năm mười tám tuổi khi Văn Kha phải đứng ở giao lộ cuộc đời, anh đã có rất nhiều phán đoán sai lầm cũng đưa ra rất nhiều lựa chọn sai lầm, Hàn Giang Khuyết cũng vậy.
Có một chút là xuất phát từ giận hờn, có một chút là bởi vì nhạy cảm, còn có một chút là xuất phát từ tức giận.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!