Chương 18: Làm người ấy mà... Thực ra vốn đã là một chuyện rất đáng thương rồi

Trước khi đi khỏi nhà hàng Nhật kia, Trác Viễn như chợt nhớ tới thứ gì đó, bèn lấy từ trong chiếc cặp da một tập tài liệu rất dày ra, đưa cho Văn Kha: "Ồ đúng rồi, còn cái này..."

Gã ngừng lại một chút, giải thích: "Dự án app này của cậu, lúc trước tôi đã cầm đến công ty để phòng Quản lý dự án đánh giá qua rồi, nhưng bên đó thấy rằng vẫn chưa được ổn lắm, nên tôi đành phải cầm về trước."

Văn Kha nhận lấy, mở tập tài liệu màu nâu quen thuộc kia ra, trang thứ nhất là thiết kế do chính tay anh làm, không nghiêm túc như những phần báo cáo thông thường khác, mà thiết kế thành giao diện màn hình của app trên điện thoại, chính giữa là tên app—— Love is the end (*).

Bên cạnh tập tài liệu còn có một túi hồ sơ trong suốt, chứa USB mà anh đã cop đủ toàn bộ dữ liệu vào bên trong, tuy anh đã chuẩn bị hết các bản pdf, nhưng bởi vì để Trác Viễn tiện xem nên mới in ra một bản cứng, chỉ là có cảm giác dường như người này cũng chẳng hề động tới.

Văn Kha nhìn tập tài liệu trong chốc lát, sau đó ngẩng đầu lên khẽ nhìn lướt qua Trác Viễn, nói: "Trác Viễn, thật ra anh chưa từng xem qua những thứ này đúng không."

"Cậu nói gì thế?" Trác Viễn ngẩn ra một lúc, rồi lại lập tức khoanh hai tay trước ngực, lộ ra vẻ mặt không vui vẻ lắm.

Văn Kha không hề trả lời câu hỏi của gã, mà đứng lên nói: "Bữa cơm trưa nay không ăn được rồi, tôi còn có hẹn."

Anh thậm chí cũng không nói một tiếng "Tạm biệt", vẻ mặt rất bình tĩnh mà rút ra một tờ giấy ghi chú màu vàng từ trong tập tài liệu, dán vào trước thực đơn của Trác Viễn, sau đó cũng không nói tiếng nào đã quay người lại rời khỏi phòng ăn riêng của nhà hàng.

Trác Viễn mông lung nhìn theo bóng lưng của Văn Kha, lúc này mới nhớ đến tờ giấy ghi chú trước mặt kia, liền vội cầm lên xem, chỉ thấy trên mặt tờ giấy là chữ viết gọn gàng đẹp đẽ của Văn Kha:

Trác Viễn, nội dung trong bản pdf ở trang thứ tám và trang thứ mười em vẫn chưa chắc chắn lắm, trước khi anh đưa cho phòng Quản lý dự án thì xem qua trước giúp em một lượt đã nhé.

Ps. Mấy ngày nay anh lại bị đau dạ dày, phải uống nhiều nước ấm hay là nước nóng vào và đừng quên uống thuốc nhé.

Trác Viễn lúc này mới chợt nhớ đến ——

Thời điểm Văn Kha đưa tập tài liệu này cho Trác Viễn, đã từng dặn đi dặn lại gã mấy lần là nhất định phải xem qua trước rồi mới được đưa cho phòng Quản lý dự án, bởi vì anh cũng là lần tiên làm dự án về app, nên sợ có gì sai sót.

Chẳng trách Văn Kha mới mở tập tài liệu kia ra chỉ nhìn lướt qua thôi, đã có thể nhìn ra là gã căn bản không hề chuyển lại cho phòng Quản lý dự án, thì ra là vì tờ giấy ghi chú dán ngay ở trang đầu còn chưa được gỡ ra.

Trong lòng Trác Viễn bỗng nhiên cảm thấy căng thẳng, lần đầu tiên có cảm giác thủ đoạn và mánh khoé của mình có vẻ khó mà giấu nổi trước mặt Văn Kha.....

Bên chỗ Văn Kha sau khi rời khỏi nhà hàng Nhật kia, trước tiên vẫn là gửi tin nhắn cho Hàn Giang Khuyết, ban nãy Trác Viễn nói hắn đã từng đến kiếm chuyện, khiến anh ít nhiều cũng có chút lo lắng, cho nên mới vội hỏi xem Hàn Giang Khuyết có chuyện gì không.

Hàn Giang Khuyết nhắn lại rất nhanh:

Tôi không sao cả. Văn Kha, tôi muốn gặp anh.

Văn Kha cầm điện thoại trong tay nhìn một lúc rất lâu, anh còn nắm chặt đến mức các ngón tay đều đã tê rần, nhưng vẫn không hề nhắn lại.

Anh cảm thấy căng thẳng lại hết sức không được tự nhiên.

Khi đối diện với Trác Viễn, Văn Kha có thể rất bình tĩnh nhưng dù cho Hàn Giang Khuyết chỉ nhắn lại có mấy chữ này thôi, thì nội tâm của anh đều sẽ rơi vào trong một trận chiến không sao nói rõ được.

Hàn Giang Khuyết quá thẳng thắn, dù cho chỉ là xuyên qua một cái tin nhắn, Văn Kha dường như cũng có thể nhìn thấy đôi mắt đen nhánh đang nhìn chăm chú kia.

Ở trước mặt hắn, dường như không có chỗ trống để người trưởng thành giữ lại cho nhau những mập mờ mơ hồ, tự nhiên cũng khiến người khác không thể nào bình thản đối diện được.

Khi Văn Kha còn đang do dự, Hàn Giang Khuyết lại gửi liền liên tiếp hai tin nhắn khác đến:

Anh vẫn còn ở Hải Lan Hiên sao?

Văn Kha, tôi có chuyện muốn nói với anh.

Điện thoại rung lên rrr rrr bần bật, Văn Kha tựa như có thể cảm nhận được sự bướng bỉnh cùng lo lắng của đối phương, anh không nhịn được mà nghĩ rằng không biết Hàn Giang Khuyết muốn nói gì đây?

Ánh nắng mặt trời ban trưa chiếu rọi trên người anh, có một thoáng chốc Văn Kha cảm thấy có hơi ngẩn ngơ.

Qua một lúc lâu sau, rốt cuộc anh mới chậm rãi nhắn lại:

Tôi dọn ra ngoài rồi, bây giờ đang ở Thế Gia.....

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!