Chương 16: Một con quái vật có thể lực hoàn toàn không giống với con người

Trác Viễn nhìn Hàn Giang Khuyết chằm chặp, gã híp mắt lại bắt đầu nhanh chóng tính toán xem thiệt hơn thế nào.

Toàn bộ thời cấp Ba, bọn họ đều học chung một lớp, gã còn nhớ Hàn Giang Khuyết năm lớp 10 đã được vào đội tuyển của trường, bởi vậy cơ hội để bọn họ đấu

tay đôi với nhau rất ít.

Hàn Giang Khuyết khi đó dựa vào chiều cao hơn một mét bảy, mà trở thành hậu vệ át chủ bài của đội tuyển, đã từng chơi ở cả hai vị trí hậu vệ dẫn bóng và hậu vệ ghi điểm (1).

Hắn khi đó so với đám Alpha quả có hơi thấp hơn, nhưng điều chân chính khiến Hàn Giang Khuyết có thể ghi tên mình vào danh sách đội tuyển chính là tốc độ.

Không chỉ là tốc độ chạy bộ, mà còn là tốc độ tổ chức tiến công, tốc độ đột phá phòng tuyến của đối phương và tốc độ điều chỉnh ném rổ.

Hắn quá nhanh, nhanh một cách toàn diện.

Trác Viễn đến nay vẫn còn nhớ, mình đã có không biết bao nhiêu lần cảm thấy sợ hãi khi phải đối diện với Hàn Giang Khuyết dưới trụ bóng rổ——

Chơi phòng thủ trước mặt Hàn Giang Khuyết thì quá kinh khủng, sẽ không biết lúc nào hắn định chuyền bóng, lúc nào ném rổ, hay là bóng người kia sẽ dứt khoát nhảy vọt lên một cái, đột phá vòng vây ném bóng vào rổ.

Mà khi Trác Viễn quay đầu lại, chỉ có thể tuyệt vọng nhìn thấy áo cầu thủ của Hàn Giang Khuyết tung bay trong gió, cảm giác thất bại này không chỉ có một lần, khiến cho gã mất đi tự tin đối với hình thức vận động như chơi bóng rổ này.

Thế nhưng mười năm đã trôi qua, ít nhất Trác Viễn biết được bản thân vì liên quan đến chuyện yêu đương nên cũng thường xuyên luyện tập hơn, mà gã cũng không cảm thấy Hàn Giang Khuyết sẽ giống mình, huống chi——

Ánh mắt của gã di chuyển xuống phía dưới, đảo qua áo sơ mi thẳng thớm cùng quần Tây của Hàn Giang Khuyết, sau đó khẽ dừng lại nghiên cứu đôi giày Oxford (2) màu nâu của hắn.

Giày có ảnh hưởng rất lớn đối với tốc độ.

Nếu như ở trong tình huống bình thường, cho dù có nhìn ra những điểm có lợi cho mình, thì Trác Viễn cũng sẽ không đồng ý chơi bóng với Hàn Giang Khuyết, nhưng hiện tại lại có chút bất đồng—— Tưởng Nam Phi dù sao cũng đang ở đây.

Chẳng có Alpha nào lại muốn lòi ra cái sự kém cỏi của bản thân trước mặt Omega của mình cả, Trác Viễn đột nhiên cảm thấy có thể thử đánh cược một lần, cược Hàn Giang Khuyết đánh giá thấp gã.

"Hàn Giang Khuyết, sao hôm nay bỗng nhiên mày lại muốn đến chơi bóng vậy?"

Trác Viễn cười cười: "Không phải là muốn dùng tín tức tố, chèn ép người bạn học cũ này đấy chứ?"

Gã đang dùng lời nói để ép buộc Hàn Giang Khuyết, dù sao với tin tức tố cấp S của hắn một khi đã muốn cố tạo ra áp lực, thì Trác Viễn tuyệt đối không thể chống lại dễ dàng được.

"Không đâu." Hàn Giang Khuyết nói.

"Vậy chơi đại đi, mười điểm nhé!" Trác Viễn nhún vai một cái, luật chơi dựa trên quy tắc đấu tay đôi như hồi cấp Ba, bóng vào rổ là tính một điểm, nếu ném được bóng từ khoảng cách ba điểm (3) thì sẽ được tính hai điểm.

Hàn Giang Khuyết dường như lười nói thêm gì đó với gã, một tay ném quả bóng rổ "bụp" một tiếng qua chỗ Tưởng Nam Phi đang đứng nhìn ở bên cạnh, nói: "Cậu phát bóng đi."

Tưởng Nam Phi có hơi hoang mang ôm chặt lấy quả bóng rổ ở trước ngực mình, cú ném vừa rồi Hàn Giang Khuyết không dùng quá nhiều sức, không đập cậu ta bị thương.

Cậu ta lúc này mới hiểu ra phải làm gì, bèn chạy tới đứng ở giữa Trác Viễn và Hàn Giang Khuyết. Mùi bơ sữa trên người Omega dường như càng trở nên nồng đậm hơn một chút, Tưởng Nam Phi rất đẹp, lúc khuôn mặt hơi đỏ lên lại càng tôn thêm vẻ xinh đẹp của mình, đôi mắt mở to trước tiên là nhìn qua Trác Viễn, sau đó lại lập tức nhìn sang phía của Hàn Giang Khuyết: "Vậy, vậy tôi phát bóng nhé?"

"Ừ."

Hàn Giang Khuyết gật đầu.

"Ba, hai,..."

Theo tiếng đếm ngược của Tưởng Nam Phi, Trác Viễn cũng cúi người xuống chuẩn bị tư thế sẵn sàng nhảy lên đánh bóng, vẻ mặt ngưng trọng nhìn chằm chằm vào Hàn Giang Khuyết.

Đây là quả đầu tiên, gã bắt buộc phải có được.

"Một!"

Tưởng Nam Phi đếm ngược đến một, liền tung quả bóng rổ lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!