Chương 13: Hết thảy của năm mười tám tuổi ấy, cứ như vậy trần ai lạc địa

Văn Kha lập tức ngơ ngẩn, rồi bỗng nhiên lại ngẩng đầu lên: "Cậu, cậu biết? Sao cậu lại có thể biết được?"

Hàn Giang Khuyết quay người lại, hắn nhìn vào anh, thậm chí đôi mắt còn hơi đỏ lên:

"Năm lớp 12, lúc trường chính thức thông báo chuyện anh dùng tài liệu quay cóp, gian lận trong kỳ thi thử Đại học, khi tất cả những người đó đều tin anh làm chuyện đó nhưng tôi thì không.

Tôi không quan tâm người khác nói thế nào, nhưng anh không thể—— Văn Kha, anh không thể nào làm ra chuyện đó được, mà cũng không cần thiết phải làm như thế."

"Kỳ thi thử đó, chỗ ngồi của lớp Alpha và Beta được xếp ngồi đan xen với lớp Omega trong hội trường, vị trí ngồi của Trác Viễn còn được sắp xếp ở đằng sau anh."

Hàn Giang Khuyết nghiến chặt răng, tiếp tục nói:

"Sau đó tôi đã thử đi kiểm tra, thành tích của tất cả các bài thi trong tháng của Trác Viễn đều trượt hết, chỉ có thành tích của bài thi thử cuối cùng đó là tốt nhất.

Văn Kha, kết quả của bài thi đó được dùng để làm thủ tục xin đi học ở nước ngoài, đó không phải vẫn luôn là nguyện vọng của Trác Viễn sao?—— Thế nên chuyện gian lận này, chắc hẳn cũng là ý của thằng đó."

Hàn Giang Khuyết đi đến bên cạnh giường rồi ngồi xuống, hắn chăm chú nhìn vào Văn Kha, lại hỏi một lần nữa: "Là Trác Viễn muốn chép đáp án của anh, có đúng không?"

Bàn tay giấu dưới chăn của Văn Kha đã run lên dữ dội.

Khi đó không có ai tin tưởng anh, mấy ngày mưa gió bão táp vì chuyện gian lận đó, Văn Kha như một người câm, không hề vì chính bản thân mình phản bác bất kỳ một câu nào.

Văn Kha còn nhớ lần cuối cùng khi mình đến lớp thu dọn đồ đạc, tất cả đều nhìn anh bằng ánh mắt quái dị, tránh còn không kịp.

Anh như có gai ở sau lưng, tựa như chạy trốn mà rời khỏi trường.

Từ đó về sau, Văn Kha không còn quay lại nơi đó nữa, không chỉ là chưa từng trở lại trường, mà ngay cả cái thành phố nhỏ ở phương Bắc kia, anh cũng không hề trở lại.

Thay đổi số điện thoại, dường như cắt đứt toàn bộ liên hệ với tất cả bạn bè hồi cấp Ba, không lâu sau đó lại kết hôn với Trác Viễn nên cũng theo nhà họ Trác chuyển đến thành phố B.

Anh đã làm như vậy, để xoá đi toàn bộ những liên hệ với một Văn Kha của thời cấp Ba.

Vậy nên cũng phải đến tận bây giờ, Văn Kha mới biết được, hoá ra còn có Hàn Giang Khuyết tin anh.

Hàn Giang Khuyết là người duy nhất từ đầu đến cuối đều bằng lòng tin tưởng anh.

"Tôi..." Văn Kha phải cố hết sức mới có thể duy trì bình tĩnh được, anh không nhìn về phía Hàn Giang Khuyết, chỉ nhàn nhạt nói: "Đều qua cả rồi, tôi đã không còn để ý đến nữa."

Giống như đang nói với Hàn Giang Khuyết, lại giống như đang tự nói với chính mình.

"Nhưng tôi thì để ý." Hàn Giang Khuyết nói, hắn lấy chiếc áo sơ mi ở bên cạnh mặc tạm vào.

Văn Kha không kiềm được mà ngẩng đầu lên, ngơ ngác nhìn vào khuôn mặt của hắn.

Anh chỉ cách Hàn Giang Khuyết một khoảng rất gần, gần đến nỗi có thể nhìn thấy rõ vết sẹo dữ tợn giữa mặt mày người kia.

Đó là vết sẹo mà Văn Kha đã dùng ghế tựa đập thành, có lẽ là đã đập vào sâu lắm, anh vẫn còn nhìn ra được khi đó chắc hắn phải khâu đến mấy mũi.

Ngày ấy hai bọn họ đều còn quá nhỏ, khi phải đối phó với thế giới này, phần lớn thời gian đều là dựa theo bản năng, mà bản năng có lúc lại quá bất lực chẳng thể giải quyết được chuyện gì.

Văn Kha cứ nhìn như vậy một lúc, nghĩ đến dáng vẻ trước đây khi Hàn Giang Khuyết mạnh miệng nói "Tôi chỉ biết có đánh nhau", anh liền cảm thấy rất đau lòng.

Hàn Giang Khuyết của năm mười sáu tuổi muốn giúp anh, chỉ có thể nghĩ ra cách dùng nắm đấm để đánh Trác Viễn.

Văn Kha không muốn Trác Viễn bị đánh, lại càng không muốn Hàn Giang Khuyết dính vào phiền phức, vì thế anh mới nâng chiếc ghế kia lên rồi để lại vĩnh viễn một dấu vết xấu xí, trên gương mặt mà mình thường nhớ thương rất nhiều.

Anh luôn muốn lãng quên đi hết thảy, nhưng Hàn Giang Khuyết thì vẫn còn nhớ.

Mười năm rồi, vết sẹo từ sóng gió gian lận ngày ấy, không chỉ lưu lại trên khuôn mặt của Hàn Giang Khuyết, mà còn khắc sâu vào lòng hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!