Chương 125: Lời kết

Sáu năm sau.

Buổi sáng ngày thứ Hai khi tiếng chuông đồng hồ báo thức vang lên, ngôi nhà của Hàn Giang Khuyết và Văn Kha lại loạn tùng phèo lên như mọi ngày.

Đồ chơi, đồ ăn vặt và sách vở nằm ngổn ngang trên sàn nhà trong phòng khách, Alpha lúc này đang đứng trong bếp vội vàng chuẩn bị đồ ăn sáng.

Mấy ngày trước dì giúp việc đã về nhà thăm người thân thành ra cuộc sống của bọn họ bỗng chốc lại bị đảo lộn cả, cũng may mà trong vòng bảy năm sinh sống nuôi dưỡng con cái này, cuối cùng thì Hàn Giang Khuyết cũng miễn cưỡng đảm nhiệm được chức vụ của một người ba.

Hàn Giang Tuyết và Văn Niệm vừa mới bắt đầu vào lớp Một, nhưng bạn nhỏ Tiểu Tuyết vẫn chưa thích ứng được với hoàn cảnh mới cho lắm, vừa rời khỏi giường thì đã ôm lấy mặt ngồi bên bàn ăn nước mắt ngắn nước mắt dài, thút thít nói: "Ba ơi ba, con không muốn đi đâu, con không muốn đi học đâu——"

Tối qua Hàn Giang Khuyết đang bận bịu tổ chức giải thi đầu Quyền anh nên đi ngủ có hơi muộn, buổi sáng lúc rán sủi cảo còn hơi đau đầu nhưng lúc này hắn vẫn cởi tạp dề ra, đi tới xoa xoa đầu của con trai lớn, hỏi rằng: "Ở trường có chuyện gì sao con?"

Hàn Giang Tuyết vẫn chỉ nức nở, làm thế nào cũng không chịu trả lời.

Đúng lúc đó, Văn Niệm vừa đánh răng xong mới từ phòng rửa tay đi ra, thấy cảnh này bèn lườm một cái chẳng hề tế nhị nói: "Thôi ngay đi, chẳng qua là bị tên ôn con lớp bên cạnh thơm má có một cái, đáng không hả? Hàn Giang Tuyết, anh là con trai đấy nhá."

Nói ra cũng thật kỳ lạ, rõ ràng là anh trai ra đời sớm hơn nhưng Hàn Giang Tuyết lại là nhóc con có lá gan bé xíu còn hay khóc nhè nữa.

Ở nhà bị Văn Niệm bắt nạt, ra ngoài thì từ hồi mẫu giáo là đã bắt đầu bị mấy bạn nhỏ bằng tuổi ức hiếp rồi, là một nhóc khóc nhè danh xứng với thực.

"Tại sao lại thơm con vậy? Tiểu Tuyết."

Đúng lúc đó, Văn Kha cũng từ phòng ngủ chính đi ra.

Hàn Giang Tuyết thích dính lấy Văn Kha nhất, vừa trông thấy anh đã âm thầm nhảy từ trên ghế xuống, xỏ vào đôi dép lê hình thỏ trắng, chậm chạp chạy một lèo đến ôm chặt lấy chân người ba Omega của mình.

Trên miệng Văn Niệm vẫn còn dính bọt sữa, lại không khách sáo chút nào đáp lại: "Thằng nhóc kia bảo là Hàn Giang Tuyết xinh như búp bê ạ, nên sau này nó muốn cưới anh ấy về nhà."

Không ngờ là Hàn Tiểu Tuyết sau khi nghe thấy câu này lại càng buồn bã hơn, thằng nhóc nằm nhoài trên đầu gối Văn Kha khóc nấc lên.

Anh không nhịn cười được, bèn bế Hàn Giang Tuyết lên, dùng ngón tay khiến cho những giọt lệ trên khóe mắt của thằng nhỏ biến mất, rồi nhẹ nhàng nói: "Không khóc nữa, không khóc nữa nhé... Xinh đẹp thì làm sao? Tiểu Tuyết của chúng ta vì giống ba Hàn nên mới xinh đẹp như vậy đó."

Hàn Giang Tuyết lúc này mới ôm lấy cổ Văn Kha, ngẩng đầu lên nước mắt lưng tròng nói: "Thật vậy ạ?"

Da dẻ Tiểu Tuyết trắng như tuyết, có đôi mắt đẹp giống Hàn Giang Khuyết như đúc.

Nếp gấp ở khóe mắt tựa cánh hoa, đôi đồng tử đen nháy thế nhưng cái mũi lại giống như Văn Kha, không cao như ba Hàn lại càng tôn lên vẻ dịu dàng.

Có lẽ vì tuổi còn nhỏ thế nên tính cách mới thực hiền lành, cậu bé thoạt nhìn không có chút nào giống như mấy con sói hung hăng nhà họ Hàn, mà càng giống như một chú nai con ngây thơ hơn.

"Thật mà." Văn Kha nghiêm túc gật đầu một cái: "Tiểu Tuyết giống ba Hàn nè, mà ba con trước đây trông cứ như búp bê Tây ấy, lúc còn học cấp Ba có nhiều bạn học lén gọi ba con là Hàn công chúa lắm."

Hàn Giang Khuyết bị đào lại chuyện cũ lúc này cũng đang cởi tạp dề ra, không khỏi liếc mắt khẽ lườm Văn Kha một cái, thế nhưng sau đó lại lập tức đi đến xoa đầu Hàn Giang Tuyết, trầm giọng nói: "Đừng lo, đợi lát nữa ba lái xe chở hai đứa đến trường. Với cả hai ngày này đến chiều tan học là chú Hứa đến đón bọn con đấy nhé, đã nhớ chưa?"

Văn Niệm nghe đến đây, đôi mắt đen như mực bỗng nhiên lại quay ngoắt một cái, cố ý hỏi: "Hai người lại lén lút trốn bọn con ra ngoài hẹn hò đúng không?"

Hàn Giang Khuyết vội vàng quay đầu về phía Văn Kha cầu giúp đỡ, anh ho khan một tiếng rồi lặng lẽ chuyển sang đề tài khác: "Chú Hứa nói cuối tuần muốn đưa bọn con đi câu cá, đến lúc đó xem là con và Tiểu Tuyết câu được nhiều hơn hay là Nam Dật câu được nhiều hơn đấy!"

May là Văn Niệm chỉ hừ một tiếng, cũng không hỏi thêm gì nữa.

Thế nhưng sau khi hai nhóc mặc vào người quần áo chỉnh tề, trước khi người một nhà ngồi lên xe, Văn Niệm tranh thủ lúc Hàn Giang Khuyết khởi động chiếc Land Rover kia, bỗng nhiên lại kéo tay Văn Kha, nghiêm túc nói rằng: "Daddy, hai người đi hẹn hò cũng được đó ạ. Vì bình thường ba đến trường đón bọn con, đều có rất nhiều Omega cứ nhìn ba chằm chằm ấy, còn tìm ba Hàn nói chuyện nữa cơ.

Mà daddy lúc nào cũng bận bịu công việc, daddy phải cẩn thận không bị người khác cướp mất ba đó, daddy đã biết chưa?"

Văn Kha dở khóc dở cười, thực sự không hiểu nổi sao tên nhóc Văn Niệm này lại có thể ma mãnh đến thế, nhưng anh cũng chỉ kéo bàn tay nhỏ mềm mại của con trai lại rồi nghiêm túc hứa hẹn: "Được rồi, đợi xíu nữa daddy và ba Hàn sẽ đi hẹn hò ngay, tranh thủ bồi dưỡng tình cảm ha."

Lãnh đạo nhỏ nhà anh lúc này mới thỏa mãn, nắm lấy tay Văn Kha rồi cùng lên xe.

Người một nhà lúc này cùng đang chạy xe về hướng trường học, chỉ có Hàn Giang Tuyết dường như vẫn còn đang đắm chìm trong nỗi bị thương vì bị cưỡng hôn, khuôn mặt nhỏ nhắn tủi thân tủi thân trông đến là oan ức.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!