Đêm hôm ấy khi định rời khỏi bệnh viện, Văn Kha lại nhìn thấy Nhiếp Tiểu Lâu.
Sau khi Hàn Giang Khuyết hôn mê, thật ra ông ấy cũng đã qua thăm hắn ba, bốn lần, mỗi lần đều là vào đêm hôm khuya khoắt không có một bóng người như thế này.
Trong ký ức của Văn Kha vào mười năm trước, tuy Nhiếp Tiểu Lâu cũng đã gần bốn mươi tuổi thế nhưng người này vẫn rất đẹp. Mười năm trôi qua, Nhiếp Tiểu Lâu cũng đã già đi, đôi mắt phượng quyến rũ khi còn trẻ lúc này đã chợt ẩn hiện nơi khoé mắt lớp nếp nhăn nhợt nhạt, vóc người ông ấy gầy gò lúc nhìn vào người khác vẻ mặt cũng rất lạnh nhạt.
Ông ấy rõ ràng là không muốn nói chuyện với bất kỳ ai, người nhà họ Hàn cũng không ngăn cản. Văn Kha gặp được Nhiếp Tiểu Lâu lúc ông đang ngồi ở bên giường của Hàn Giang Khuyết, nhưng cũng không chạm vào hắn.
Ông ấy chỉ ngồi ở đằng kia rồi nhìn sang, một phút một chốc lại nhìn Hàn Giang Khuyết, một phút một chốc lại đi đến bên bức tường ngắm bức tranh Hàn Giang Khuyết vẽ hươu cao cổ hồi cấp Ba mà Văn Kha đã treo ở đấy.
Trong đó có một lần Hàn Chiến đến đón Văn Kha thì Nhiếp Tiểu Lâu cũng đến, thế nên ông lão kia chỉ ngồi ở trong xe từ xa xa nhìn về phía Nhiếp Tiểu Lâu, mãi cho đến tận khi người đã đi khuất khỏi bệnh viện.
"Sắp sinh rồi nhỉ?"
Văn Kha ban đầu chỉ là đứng từ xa chào hỏi Nhiếp Tiểu Lâu một chút, nhiều lần như vậy, nhưng ông ấy vẫn chưa nói với anh một lời nào, bởi vậy khi chợt nghe thấy tiếng của Nhiếp Tiểu Lâu, Văn Kha không khỏi ngẩn ra một chút.
"Vâng, dự sinh là cuối tuần sau."
Văn Kha thử dò ý nên lại khẽ nói tiếp: "Chú, chú Nhiếp, hôm đó chú có đến không ạ?"
"..." Nhiếp Tiểu Lâu không trả lời câu hỏi của anh mà chỉ hỏi: "Đã đặt tên chưa?"
"Đặt rồi ạ." Văn Kha nói: "Vì là sinh đôi nên một đứa tên là Hàn Giang Tuyết, một đứa tên là Văn Niệm."
"Có một đứa mang họ Văn?" Nhiếp Tiểu Lâu tựa như có hơi bất ngờ, ngay sau đó lại lập tức gật đầu một cái, giọng khàn đi: "Họ Văn tốt lắm."
Văn Kha đoán, Nhiếp Tiểu Lâu đại khái cũng chẳng hy vọng hai đứa đều mang họ Hàn.
Nhưng năm đó ông ấy vẫn giữ lại vì Hàn Chiến mà lấy tên cho Hàn Giang Khuyết.
Nhiếp Tiểu Lâu không nói tiếp gì nữa, cũng không nói cho Văn Kha biết là mình có đến hay không, ông chỉ quay người tiến vào phòng bệnh của Hàn Giang Khuyết.....
Cơn co thắt ở khoang sinh sản cử Văn Kha bắt đầu đến sớm hơn so với thời gian mong muốn một chút, có lẽ là bởi vì mang thai đối, cho nên từ sáng sớm khoang sinh sản vừa mới bắt đầu đau đớn thì biểu hiện đã mãnh liệt đến kỳ lạ.
Giai đoạn đầu trong trình tự sinh con lần đầu vô cùng dài dòng, nhà họ Hàn đã sớm đưa anh cùng Hàn Giang Khuyết đến phòng bệnh hạng nhất trong cùng một bệnh viện, Hàn Chiến, anh Cả và anh Hai Hàn đều tới, đến buổi chiều Hứa Gia Nhạc và Phó Tiểu Vũ cũng đã vội vàng quay lại, một đám đông người ầm ĩ đứng chật cả hành lang bệnh viện, lúc này khoang sinh sản của Văn Kha vẫn chưa hoàn toàn mở ra, mà quá trình dằn vặt con người này cũng kéo dài đến bảy, tám tiếng.
Rõ ràng là cái thai này của Omega sẽ sinh rất vất vả.
Vì Phó Tiểu Vũ là Omega thế nên tin tức tố sẽ không kích thích đến Omega đang sinh nở đầy yếu ớt kia, vì vậy cậu là người duy nhất được cho vào.
Khi cậu nhìn thấy dáng vẻ của Văn Kha nằm trên giường bệnh, đôi mắt ngay lập tức không nhịn nổi nỗi đau xót.
Trong phòng sinh rõ ràng có đến mấy y tá đang ở cùng, nhưng Omega vẫn thực cô độc, anh co rúc lại trên chiếc giường rộng lớn, sắc mặt tái nhợt cả đi, bởi vì đau đớn nên đầu đổ đầy mồ hôi vừa nhìn thấy cậu là liền run run chìa tay ra: "Tiểu Vũ——"
"Tôi ở đây." Phó Tiểu Vũ nắm chặt lấy tay của Văn Kha, nói tiếp: "Tôi đây."
"Cậu, cậu ấy đã tỉnh lại chưa?" Mũi Văn Kha co rúm lại, hàng lông mi của anh cũng đang khẽ lay động, cõi lòng đầy hy vọng nhìn vào Phó Tiểu Vũ.
Mà cậu lại thực sự không biết nên trả lời thế nào, chỉ đành khẽ đáp lại rằng: "Tôi ở đây với anh."
Sắc mặt Văn Kha trắng bệch, vốn lúc vừa mới bắt đầu anh còn luôn nhẫn nhịn, nhưng mà bây giờ thật sự không thể nhịn được nữa.
Cơn co thắt đau đớn từ khoang sinh sản càng lúc càng nhanh, càng lúc càng kịch liệt, từ mấy phút một lần nay đã trở thành mấy chục giây một lần.
Giống như có một bàn tay to lớn, đang không ngừng lặp đi lặp lại nhào nặn khoang sinh sản của anh, Omega có giỏi chịu đựng đến mức nào cũng không thể kiên cường vượt qua nỗi khổ sở này được.
Văn Kha đau quá, anh quá cần tin tức tố của Alpha, niềm khát vọng không muốn xa rời này càng khiến anh không nhịn nổi mà nghẹn ngào thành tiếng.
"Tôi cần Hàn Giang Khuyết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!