Chương 121: Cho dù là ác ma cũng có chỗ thương tâm lạ thường ((2))

Hôm Lập xuân ấy (1), có cơn mưa phùn lâm thâm rơi xuống thành phố B, đâu đâu cũng là sương mù mờ ảo, trong không khí trào lên mùi tanh nồng của đất bùn khi nước mưa ướt đẫm thấm vào.

Chiếc xe của Văn Kha dừng lại trước cửa trại tạm giam Lâm Giang, anh mặc trên người một cái áo len màu trắng sữa, chiếc giày nâu vừa mới giẫm xuống mặt đất lầy lội đã nghe thấy giọng phụ nữ chói tai vang lên: "Tiểu Kha——! Là mẹ đây!"

(1)= Tiết Lập xuân là một khái niệm trong công tác lập lịch của các nước phương Đông chịu ảnh hưởng của nền văn hóa Trung Hoa cổ đại. Nó là một trong số hai mươi tư tiết khí của các lịch Trung Quốc, Việt Nam, Nhật Bản, Triều Tiên. Vì lịch của người Trung Quốc, cũng như Việt Nam cổ đại, bị nhiều người lầm tưởng là âm lịch thuần túy nên rất nhiều người cho rằng nó được tính theo chu kỳ của Mặt Trăng quay xung quanh Trái Đất.

Trên thực tế lịch Trung Quốc cổ đại là một loại âm dương lịch nên nếu giải thích theo thuật ngữ của lịch hiện đại ngày nay (lịch Gregory) thì nó được tính theo vị trí của Trái Đất trong chu kỳ chuyển động trên quỹ đạo của mình xung quanh Mặt Trời. Nếu tính điểm xuân phân là gốc (kinh độ Mặt Trời bằng 0°) thì vị trí của điểm lập xuân là kinh độ Mặt Trời bằng 315°. Do vậy ngày bắt đầu tiết Lập xuân được tính theo dương lịch hiện đại và nó thông thường rơi vào ngày 4 hoặc 5 tháng 2 dương lịch tùy theo từng năm.

Văn Kha đương nhiên nhớ ra giọng nói này, anh nhíu mày lại một cái rồi vẫn ngẩng đầu lên nhìn về phía cách đó không xa.

Chỉ trông thấy mẹ Trác mặc trên người bộ quần áo màu ghi nhạt, trên tay cầm chiếc ô đang tất tả đi tới.

Bà ta rõ ràng vẫn đang gắng giữ chút thể diện, tóc tai vẫn giống như thường này được chải cao lên đầy kiêu ngạo, thế nhưng một khi đến gần thì có thể nhìn thấy trên khuôn mặt người phụ nữ này lớp phấn chỉ được đánh vội vàng ngay cả son cũng quên bôi, một gương mặt tái nhợt hệt như ma quỷ.

"Tiểu Kha, rốt cuộc thì con cũng đến rồi, con đến thăm Tiểu Viễn sao? Con nghe mẹ nói, nó biết lỗi rồi, nó đã thật sự biết lỗi rồi, con tạm tha cho nó lần này đi có được không?"

Bước chân của Văn Kha khẽ ngừng, anh quay đầu nhìn lại.

Có lẽ động tác này khiến mẹ Trác cảm thấy có hy vọng, bèn gào lên đến lạc cả giọng: "Tiểu Kha, coi như mẹ van xin con, con muốn mẹ làm thế nào cũng được, quỳ xuống rập đầu lạy cũng được, cái gì cũng được cả, chỉ cần con có thể nguôi giận và tha cho Tiểu Viễn thôi."

Đôi mắt màu nâu nhạt của Văn Kha nhìn vào mẹ Trác, chẳng qua là anh đang cảm thấy có hơi buồn cười, bởi trước đây mẹ Trác chưa từng chủ động tự xưng là "Mẹ" với mình bao giờ.

Bà ta bị vệ sĩ ngăn ở vòng ngoài, thành ra không thể không dùng sức lấy tay víu chặt lấy cánh tay của bọn họ để chen vào trong, một vị quý bà vốn hung hăng đanh đá chưa từng có lúc nào thất thố như vậy, nhưng lúc này đây vài lọn tóc vì động tác mạnh nên đã rũ xuống bù xù ở hai bên tai nom lại càng nhếch nhác.

Mặc dù đang đau đớn chật vật cầu xin, nhưng khi bà ta và Văn Kha nhìn nhau trong ánh mắt kia vẫn toát ra một chút sự khó chịu.

Cơ thể của bà ta... như con tôm con tép như có như không cuộn tròn người lại.

Giây tiếp theo phảng phất như muốn lập tức quỳ xuống, thế nhưng trong đôi mắt lại chợt lóe lên chút giãy dụa khổ sở bởi vì tôn nghiêm.

Đôi môi của bà ta run lên nhìn vào Văn Kha, như là đang cầu xin anh nhủ lòng thương xót đợi anh buông tha để bà ta không cần phải thật sự hèn mọn quỳ xuống đất như thế.

Nhưng sự giãy dụa không đáng kể này, trái lại khiến người phụ nữ càng hiện rõ vẻ tuyệt vọng đáng thương.

Văn Kha nhìn mẹ Trác, nhìn một hồi rất lâu.

Ánh mắt của Omega hờ hững khiến mẹ Trác dần cảm thấy vô cùng sợ hãi, có lẽ là bởi quá thờ ơ, ngược lại càng khiến cho lòng người dấy lên cơn sóng kinh sợ, lại nhìn ra càng nhiều ý tứ như là mỉa mai cũng như đang quan sát và đắn đo.

"Bác gái."

Văn Kha cuối cùng cũng lên tiếng nhưng anh lại xưng hô rất khách sáo, điều này khiến mẹ Trác không khỏi trào dâng chút hy vọng, cũng ngong ngóng nhìn vào anh.

Omega nhẹ nhàng vỗ về bụng dưới đang nhô lên của mình, anh giẫm vào vũng nước nhỏ lầy lội tiến gần về trước hai bước, chăm chú nhìn vào đôi mắt của mẹ Trác.

"Tôi tuyệt đối sẽ không tha cho Trác Viễn."

Anh bình tĩnh nói: "Bác cũng đừng đau buồn quá."

Văn Kha nói xong câu đó lại quay người lại đầy thờ ơ.

Anh được vệ sĩ vây xung quanh mình, từng bước một đi vào trong trại tạm giam để lại đằng sau tiếng gào khóc của mẹ Trác.....

Lúc Trác Viễn được đưa tới vẫn đang mang còng tay, vết thương trên đùi gã do súng gây nên vẫn chưa lành lại, bước đi khập khễnh cần có người đỡ.

Gã ngồi sau lớp cửa kính, ngơ ngác nhìn vào Văn Kha quần áo chỉnh tề trong vài giây, câu đầu tiên lại hỏi bằng giọng nói đã khàn đặc: "Có thể cho tôi một điếu thuốc không?"

Văn Kha ngước mắt lên ra hiệu ngầm cho người vệ sĩ đứng bên cạnh, người kia lập tức đưa đến một điếu thuốc để anh công an đứng bên cạnh châm cho Trác Viễn.

Gã cúi đầu xuống, hút một hơi lại một hơi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!