Tú Tú vẫn luôn đứng dưới gác lầu. Sắp sang thu, trên mặt đất đã rơi lác đác vài chiếc lá khô, mấy con chim sẻ nhảy nhót tìm ăn, chỉ cần có chút động tĩnh liền bị kinh hãi, vỗ cánh bay vút đi.
Tú Tú nhặt một chiếc lá khô lên, cầm trong tay ngắm nghía. Nơi nàng đứng đúng ngay đầu gió, làn gió mát lướt qua, làm rối mấy sợi tóc mái trên thái dương.
Nàng cảm thấy hơi lạnh, đưa tay xoa xoa cánh tay. Triệu Quý thấy vậy, vừa định mở miệng hỏi han, thì đã thấy Tiết Chiêu Âm chẳng biết từ đâu đi tới.
Nàng ta đã thay lại áo váy, ánh mắt lướt qua Tú Tú một lượt, rồi giơ tay ra hiệu cho Tú Ngọc phía sau: "Đi lấy cho ta chiếc áo choàng gấm thêu ám văn hoa mẫu đơn."
Tú Ngọc thoáng giật mình: "Cô nương."
Tiểu nha đầu kia hiện giờ đã là người của Thôi nhị gia, trông còn khá được sủng ái. Cho dù cô nương không nhân lúc này khuyên lão phu nhân Thôi gia sớm đuổi nàng đi, cũng không cần phải thân cận với nàng như thế, trông chẳng khác nào đang lấy lòng, thật sự làm mất thân phận.
Tiết Chiêu Âm khẽ trách: "Đi nhanh đi."
Tú Ngọc đành đè nén bất mãn trong lòng, vâng lời lui xuống.
Ngoài mối duyên cũ năm xưa với Tiết Chiêu Âm, từ sau khi trở về Trường An, Tú Tú hầu như không còn chạm mặt nàng ta. Chỉ gần đây vì chuyện hai nhà Thôi Tiết bàn hôn sự, nàng đi theo Thôi Đạo Chi nên mới gặp Tiết Chiêu Âm vài lần, mà cũng chỉ là quan hệ giữa nô tỳ và chủ mẫu tương lai, đến vài câu xã giao cũng chưa từng nói nhiều. Nàng không hiểu vì sao lần này Tiết Chiêu Âm lại đột nhiên tỏ ra thân thiện với mình.
Tú Tú không cách nào ép bản thân sinh ra thiện cảm với nàng ta, liền lắc đầu, hành lễ đáp:
"Tiết cô nương có lòng, nô tỳ xin nhận, nhưng không cần đâu ạ."
Bị một kẻ thậm chí còn chưa được tính là thông phòng từ chối, Tiết Chiêu Âm cũng không giận, chỉ nói: "Cô ăn mặc mỏng manh, nhị công tử lại không có ở đây, đương nhiên là ta thay y chăm sóc cô, coi như đáp lại công lao ngày thường cô hầu hạ nhị công tử."
Lời này vốn là để dò thử. Thấy Tú Tú sau khi nghe xong chẳng hề lộ vẻ tủi thân, trái lại giữa chân mày còn thấp thoáng chút chán ghét, trong lòng Tiết Chiêu Âm liền hiểu rõ.
Xem ra lời đồn bên ngoài nói nàng nhiều lần tìm cách đào tẩu, không muốn ở bên cạnh Thôi Đạo Chi hầu hạ quả thật không phải giả.
Tiết Chiêu Âm mỉm cười, quay sang Triệu Quý đứng cạnh Tú Tú hỏi: "Nhị công tử hiện ở đâu?"
Triệu Quý vội đáp: "Bẩm Tiết cô nương, nhị gia đang ở trên gác mái cùng Đại hoàng tử nói chuyện. Hay là cô nương chờ một lát, chắc nhị gia cũng sắp xuống rồi."
Tiết Chiêu Âm nghe xong liền lắc đầu: "Không được, ta đang có chút phiền muộn, mà Tú Tú lại là người quen cũ, để nàng cùng ta đi dạo một vòng, tản bộ cho khuây khỏa, lát nữa ta sẽ đưa nàng trở lại, có được không?"
"Cái này…" Triệu Quý nhớ tới lời Thôi Đạo Chi dặn dò, vội cười nói: "Nhị gia đã căn dặn nô tài phải canh giữ Tú Tú cô nương ở đây, không được rời đi. Cô nương xem…"
Ông đem Thôi Đạo Chi ra làm bình phong, Tiết Chiêu Âm đương nhiên cũng không tiếp tục ép buộc. Đúng lúc ấy Tú Ngọc mang áo choàng trở về, nàng ra hiệu bằng ánh mắt, Tú Ngọc dù không cam lòng cũng đành đem áo choàng dâng lên.
"Mặc vào đi, đây là bảo vật đấy, dùng nguyên liệu mang từ Hà Châu về, vừa ấm vừa chắn gió, chứ để người bị lạnh, chút nữa nhị công tử lại đau lòng."
Khi nói tới hai chữ "Hà Châu", nàng ta còn cố ý hạ giọng chậm lại.
Hàng mi Tú Tú khẽ run lên, một lúc sau mới giơ tay nhận lấy.
Tiết Chiêu Âm vừa rời đi không lâu, Thôi Đạo Chi cùng Đại hoàng tử cũng từ trên gác mái xuống. Thần sắc Thôi Đạo Chi như thường, còn Đại hoàng tử trông thì có phần không vui. Hai người nói lời từ biệt, mỗi người dẫn theo tùy tùng rời đi.
Trên đường về, trong xe ngựa, Thôi Đạo Chi liếc nhìn áo choàng trên người Tú Tú, hỏi:
"Các người vừa rồi nói những gì?"
Hóa ra hắn ở trên lầu đã nhìn thấy cả rồi.
Tú Tú biết Triệu Quý hẳn đã báo lại cho hắn, cũng không che giấu, đem mọi chuyện kể lại đúng sự thật.
Nghe xong, Thôi Đạo Chi nhìn chằm chằm vào mặt Tú Tú, đánh giá hồi lâu, rồi hỏi:
"Nghe nàng ta nói những lời ấy, ngươi có cảm giác gì?"
Tú Tú đương nhiên sẽ không nói rằng mình chỉ để tâm đến hai chữ "Hà Châu", vì thế liền cố ý trả lời theo hướng mà nàng cho rằng sẽ khiến Thôi Đạo Chi hài lòng:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!